Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương của nhà văn Nguyễn Dữ

Đề bài: Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương

Bài làm

Loading...

Sinh ra trong xã hội phong kiến, người phụ nữ luôn phải chịu biết bao thiệt thòi và bất hạnh. Họ bị xã hội vùi dập và đẩy xuống tận đáy cùng không cho ngẩng đẩu lên. Xã hội đã đẩy người phụ nữ vào con đường không lối thoát. Thế nhưng có nỗi đau nào hơn nỗi đau bị chồng và con, những người mà mình yêu thương “vô tình” đẩy xuống vực thẳm của cái chết. Nỗi đau đớn tột cùng ấy, nàng Vũ Nương trong tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” phải gánh chịu với bao tủi hờn và đau đớn.

Vũ Nương tên thật là Vũ Thị Thiết. Nàng không chỉ xinh đẹp, dịu hiền mà còn đảm đang tháo vát. Đã có biết bao nhiêu chàng trai muốn được cưới nàng làm vợ, bao nhiêu gia đình muốn có được một người con dâu hết mực hiền lành như nàng. Thế nhưng, gia đình đã chọn Trương Sinh là chỗ dựa để nàng gắn bó hết cuộc đời của mình. Trương Sinh là một chàng trai hiền lành, gia đình khá giả. Một đám cưới linh đình được tổ chức trong sự ngưỡng mộ của mọi người. Và có lẽ ai cũng hy vọng rằng, số phận về sau của Vũ Nương sẽ được sống những tháng ngày ấm êm hạnh phúc.

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương của nhà văn Nguyễn Dữ

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương

Vốn là một cô gái hiền lành, tốt bụng cộng thêm công dung ngôn hạnh tuyệt vời, Vũ Nương đã gây dựng cho mình một mái ấm mà biết bao người mơ ước. Nàng yêu thương chồng, chăm sóc mẹ chồng chu đáo như chính mẹ đẻ. Gia đình lúc nào cũng hòa thuận vẹn toàn. Cuộc sống êm ấm ấy là một điều hiển nhiên bởi nó được chăm sóc bằng bàn tay và tấm lòng nhân hậu của Vĩ Nương. Người chống Trương Sinh vốn hiền lành thật đấy nhưng chàng lại có tình hay ghen. Cũng là một điều dễ hiểu thôi bởi người con gái như nàng Thiết ai ai chẳng muốn ngắm nhìn, ai ai chẳng muốn được ở bên cạnh.

Tính chồng hay ghen nhưng Vũ Nương lại vô cùng khéo léo để gia đình luôn được hạnh phúc. Nàng biết cách đối nhân xử thế, biết cách cư xử để Trương Sinh và mẹ chồng luôn luôn yên tâm và hết mực tôn trọng. Gia đình nàng vui vẻ hạnh phúc và niềm vui ấy càng được nhân lên khi Vũ Nương biết tin mình có thai. Có lẽ niềm hạnh phúc ấy như vỡ òa tỏng tấm lòng của một người phụ nữ sắp được làm mẹ. Những tưởng hạnh phúc sẽ mãi mãi nằm trong tầm tay nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì hay tin Trương Sinh phải đi lính.

Vũ Nương là một người vợ “mẫu mực” của xã hội bấy giờ. Chồng ra trận, nàng không mong muốn chàng mang công danh, chức tước trở về mà chỉ mong sao chồng được khỏe mạnh và bình an. Người vợ đã tiễn chồng đi trong những giọt nước mắt nghẹn ngào và những lời căn dặn đầy yêu thương. Chồng đi vắng, nàng một mình chăm sóc mẹ chồng với đứa con trong bụng. Rồi nàng lại một mình sinh con khi không có chồng bên cạnh. Qủa thật, Vũ Nương phải mạnh mẽ lắm mới làm được điều ấy. Khi mà cái khoảnh khắc thiêng liêng khi đứa con trào đời, người mẹ nào chẳng muốn có chồng bên cạnh vỗ về yêu thương. Rồi mẹ chồng bệnh nặng qua đời, nàng một tay bồng con một tay lo việc ma chay tươm tất. Ai cũng nể phục và kính trọng đức hạnh của nàng.

Vũ Nương một mình nuôi con khôn lớn suốt tháng ngày xa chồng dài đằng đẵng. Xã hội loạn lạc, chiến tranh triền miên, biết bao cực nhọc nàng đều một mình trải qua. Đứa con lớn dần, nó ngày đêm mong ngóng ba. Và cái bóng của nàng qua ngọn đèn dầu in hằn trên tường bỗng nhiên trở thành cha của đứa bé. Nhìn con vui đùa cùng cái bóng, nàng cũng ấm lòng và vui vẻ. Với nàng cái bóng ấy như người chồng, lúc nào cũng ở bên, cùng nhau vui vẻ hạnh phúc.

Ngôi nhà ngập tràn tiếng cười ấy hân hoan đón Trương Sinh trở về. Nàng hạnh phúc khi sau bao tháng ngày trông ngóng chồng cũng bình an trở về. Những buồn tủi mà một mình nàng phải trải qua giờ đây đã có chồng bên cạnh. Thế nhưng, ngày chồng trở về cũng là ngày nàng phải đối mặt với cái chết đầy đớn đau và oan nghiệt. Bé Đản con nàng, một đứa trẻ lên ba đầy ngây dại đã vô tình nói với Trương Sinh rằng “ông phải ba tôi, ba tôi đêm nào cũng đến”. Cơn ghen như trào lên trong lồng ngực, chàng không xem xét sự việc đã túm tóc Vũ Nương lôi ra khỏi nhà cùng những lời chửi rủa và mắng nhiếc. Nàng không tin nổi vào những gì mình đang phải chứng kiến. Tại sao đứa con mà nàng một mình vất vả chăm sóc lại có thể đi hại mẹ nó như thế? Tại sao người chồng nàng thủy chung mong ngóng và chờ đợi lại đi tin lời đứa nhỏ thay vì tin người vợ son sắt bao lâu nay. Nàng đã chọn cái chết để kết liễu cuộc đời đầy bất hạnh của mình. Một người vợ với biết bao phẩm chất tốt đẹp như nàng lại phải chịu một cái kết quá đắng. Cái chết của nàng là nỗi ám ảnh và day dứt đối với tất cả mọi người. Khi mà Trương Sinh phát hiện ra sự thật thì cũng đã quá muộn. Chàng đã đánh mất đi người vợ, mất đi hạnh phúc mà biết bao người hằng ước ao.

Cái chết của Vũ Nương vẫn luôn để lại bao trăn trở trong lòng bạn đọc. Nó như lời cảnh cáo xã hội phong kiến bất công đã đẩy người phụ nữ vào bước đường cùng. Nàng là bức tượng đài vĩ đại cho những người phụ nữ tiết hạnh đáng được ngợi ca.

Seen

Suy nghĩ của em về nhân vật Vũ Nương của nhà văn Nguyễn Dữ
Đánh giá bài viết
Loading...