Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên trong truyện Lặng lẽ Sa pa của Nguyễn Thành Long

Đề bài: Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên trong truyện Lặng lẽ Sa pa của Nguyễn Thành Long

Bài làm

Loading...

Người ta vẫn thường nghe thấy “thèm ăn, thèm ngủ…” chứ “thèm người” có lẽ là một khái niệm rất mới. Cũng bởi sự đặc biệt ấy nên nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sapa” đã nhanh chóng đi vào trái tim người đọc với những ấn tượng khó quên. Một chàng trai được gắn cái mác “thèm người” vẫn ngày đêm ầm thầm cống hiến sức mình cho cuộc sống.

Nhân vật anh thanh niên hiện lên qua lời kể của những nhân vật khác mà cụ thể là bác lái xe. Chàng trai “sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m, bốn bề chỉ có cây và mây mù lạnh lẽo”. Anh thanh niên được coi là “người cô độc nhất thế gian” nhưng ai cũng quý mến anh.

Một điều đáng chú ý trong tác phẩm đó là việc không đặt tên cho từng nhân vật. Chẳng ai có một cái tên riêng cho mình. Nhà văn chỉ gọi đó là anh thanh niên, là cô gái trẻ, là ông họa sĩ già hay là bác lái xe. Tên của họ được gọi theo nghề nghiệp, theo dộ tuổi. Đó là một điều đặc biệt và ẩn chứa những dụng ý hết sức ý nghĩa. Anh thanh niên không tên không tuổi là đại diện cho thế hệ trẻ Việt Nam đang mang sức trẻ, sức khỏe và tinh thần hăng say làm việc, hăng say cống hiến cho sự phát triển của cuộc sống. Anh yêu nghề, yêu thiên nhiên, yêu con người, yêu tất cả những gì của sự sống, bởi thế nên anh đã ngày đêm làm việc để cống hiến những gì tốt đẹp nhất cho cuộc sống ấy.

Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên trong truyện Lặng lẽ Sa pa của Nguyễn Thành Long

Suy nghĩ của em về nhân vật anh thanh niên

Anh thanh niên trong tác phẩm được biết đến với cái mác “thèm người” đầy lạ lùng nhưng lại vô cùng ấn tượng. Sống một mình trên đỉnh núi cao, việc gặp được người để bầu bạn, để trò chuyện có lẽ là một điều khó khăn đối với anh. Thế nên, mỗi lần có xe đi qua, anh lại lấy cây chắn ngang qua đường không cho xe chạy. Không phải anh làm khó mọi người mà đó là cái cớ để anh có thể trò chuyện với người khác. Người ta dừng xe, xuống đẩy cây sang bên đường lấy lối đi là anh đã có cơ hội để gặp họ, để trò chuyện, để hỏi han cuộc sống dưới suôi mà lâu rồi anh không đươc về thăm. Nỗi khát khao được gặp gỡ con người của anh thật sự rất hài hước nhưng cũng có phần buồn tủi. Một chàng thanh niên trẻ, độ tuổi mà người ta thích được đi đó đây, được giao du và vùng vẫy. Còn anh, anh lại chọn cho mình một công việc một mình đầy buồn tẻ. Thế nên cũng thật dễ hiểu khi anh khát khao được trò chuyện với người khác như vậy.

Chàng thanh niên còn là một người rất thân thiện và dễ gần. Chỉ mới gặp lần đầu, nhưng cậu đã mời cô gái trẻ và ông họa sĩ già lên nhà mình uống nước. Một căn nhắn, xinh xắn nằm ngay trên đỉnh núi hoang vu. Là con trai nhưng cậu vô cùng gọn gàng, ngăn nắp. Cậu còn trồng xung quanh nhà những khóm hoa sặc sỡ màu sắc và hươn thơm. Chính những điều giản dị ấy đã để lại trong lòng cô gái trẻ những rung động đầy ấn tượng. Thân hình nhỏ nhắn nhưng vô cùng nhanh nhẹn, cậu trò chuyện hồ hởi với mọi người như để thỏa mãn ước ao được gặp gỡ con người của cậu.

Anh thanh niên trong truyện còn là một người yêu công việc và tràn đầy nhiệt huyết. Nét đẹp ấy được thể hiện qua lời nói của cậu với ông họa sĩ già “cháu với công việc là đôi, sao lại một mình được”. Với cậu, công việc chính là cuộc sống, là một người bạn luôn kề vai sát cánh. Cậu yêu nghề, yêu công việc vô cùng vất vả của mình. giữa đêm đông lạnh giá, nhất là trên đỉnh núi, đôi khi còn có băng tuyết nhưng cậu vẫn đều đặn thức dậy lúc một giờ sáng để ra đo mây, đo nhiệt độ rồi báo về cho đồng nghiệp ở dưới suôi. Những đêm mưa chớp bão bùng, cậu vẫn không ngần ngại mà một mình chạy ra đo sét, đo chớp.. Công việc nguy hiểm là vậy, gian nan là vậy nhưng chưa một lần cậu chùn bước hay từ bỏ. Cậu có trách nhiệm với câu việc của mình, trách nhiệm với sự tin tưởng của những người đồng nghiệp và quan trọng hơn, đó là nhiệt huyết của tuổi trẻ đang hừng hực trong lòng chàng thanh niên trẻ tuổi.

Vất vả là vậy, cống hiến là vậy nhưng chàng thanh niên luôn khiêm tốn kể về công lao của mình. Cậu thấy mình chưa là gì cả so với biết bao người vẫn đang âm thầm làm việc như bác nông dân trồng su hào, như anh bạn làm việc trên đỉnh Phanxipang cao ba nghìn một trăm bốn mươi hai mét… Với anh, những cống hiến của mình chưa bao giờ là lớn. Anh vẫn phải phấn đấu và phấn đấu nhiều hơn nữa.

Anh thanh niên còn là một người có tấm lòng nhân hậu vầ quan tâm người khác. Trước khi mọi người trở r axe, anh còn tặng vợ bác lái xe củ tam thất, anh tặng cô gái trẻ bó hoa tươi đẹp trong vườn, tặng ông họa sĩ già giỏ trứng gà chính tay anh nuôi và chăm sóc. Ai cũng cảm động trước tấm lòng của chàng trai hai muwoi bảy tuổi.

Anh thanh niên với biết bao phẩm chất tốt đẹp là tấm gương cho chúng ta noi theo. Anh là đại diện tiêu biểu cho thế hệ trẻ Việt Nam luôn cố gắng hết mình vì sự phát triển của đất nước, anh cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại. Một tâm hồn tràn đầy nhiệt huyết và nhân hậu mà chúng ta cần phải noi theo.

Seen

Đánh giá bài viết

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...