Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu

Đề bài: Phân tích bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu

Bài làm

Khi nhắc đến Xuân Diệu, chúng ta sẽ nghĩ ngay đến biệt danh “ông hoàng của thơ tình”. Thơ Xuân Diệu luôn là những cảm xúc mãnh liệt của tình yêu. Ông khát khao yêu và được yêu đến cháy bỏng. Tình yêu đối với ông không chỉ đơn giản là tình yêu đôi lứa mà nó còn là tình yêu sâu sắc đối với vẻ đẹp vô tận của thiên nhiên. Bài thơ “Vội vàng” là một sáng tác tiêu biểu của nhà thơ. Nó không chỉ nói lên tình cảm mãnh liệt của mà còn thể hiện một quan niệm mới mẻ về của chính tác giả.

Thơ Xuân Diệu luôn mang một cảm xúc dạt dào với nhiều cung bậc khác nhau, lúc mãnh mẽ, lúc nóng bỏng và cũng có những lúc cuống cuồng đến điên dại.

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi

Ngay từ đầu, nhà thơ đã không dùng “ta” để biểu lộ cảm xúc mà thay vào đó là đại từ “tôi” để khẳng định cái “tôi” mạnh mẽ của chính mình. Khổ thơ là những khát khao, ham muốn của tác giả đối với cảnh vật thiên nhiên. Nhà thơ muốn “tắt nắng”, muốn “buộc gió”, muốn nắm giữ và thay đổi quy luật vốn có của tự nhiên. Đó là một điều vô cùng phi lí nhưng có như vậy ta mới được khát khao của ông mãnh liệt đến nhường nào. Ông muốn giữ lại tất cả những khoảnh khắc đẹp nhất của thiên nhiên. Những tia nắng phải là tia nắng rực rỡ nhất, rồi mùi hương cũng phải là mùi hương ngào ngạt nhất. Ông muốn cho thời gian dừng lại để khoảnh khắc ấy không bao giờ tan biến, để ông có thể tận hưởng chúng một cách thỏa thích, đã đầy và mãi mãi.

Xem thêm:  Vỉ sao phải bảo vệ môi trường?

phan tich bai tho voi vang cua xuan dieu - Phân tích bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu

Phân tích bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu

Và sau cái khát khao phi lí ấy, nhà thơ vẽ ra một bức tranh tuyệt đẹp.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Điệp tư “này đây” như để liệt kê tất cả những gì đẹp đẽ nhất của thiên nhiên. Nó còn tạo nên một cảm giác vui vẻ, hân hoan đến lạ thường. Một bức tranh cuốn hút lòng người được Xuân Diệu vẽ ra trước mắt. Bức tranh ấy không chỉ có màu xanh của đồng nộ, màu sắc tươi thắm của hoa mà còn rộn ràng âm thanh trong trẻo của tiếng chim yến, chim anh. Tất cả tạo nên một bản nhạc, một khúc tình si mê đắm lòng người. Phải yêu thiên nhiên nồng nhiệt lắm thì tác giả mới có được những cái nhìn, những câu từ mượt mà, trau truốt và đầy gợi hình đến như vậy.

Trên nên bức tranh ấy, ta bắt gặp một giọng thơ vội vàng hơn, gấp gáp hơn.

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Câu thơ là một quan niệm về thời gian đầy mới mẻ. Mùa xuân đến nghĩa là nó cũng đang trôi qua và đến một ngày sẽ biến mất. Xuân đẹp đẽ, tươi vui rồi cũng đến lúc phai tàn và trở nên mờ nhạt, u uất. Mọi thứ đều đang hòa mình vào dòng chảy vội vàng của thời gian. Nhà thơ, trước bước đi của thời gian, cảm thấy trong lòng trào lên một nỗi buồn man mác.

Xem thêm:  Cảm nhận của em sau khi đọc "Nhà cầm quyền khôi phục uy quyền" trích trong tác phẩm "Những người khốn khổ" của Huy - gô

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất

Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm. Xuân ngập tràn sắc màu tươi thắm của cỏ cây, xuân đem đến sức sống căng đầy cho vạn vật. Mùa xuân mà hết thì “tôi” cũng thấy tậm hồn mình chẳng còn nguyên vẹn và tràn đầy.

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu chẳng hai lần thắm lại

Còn trời đất nhưng chẳng còn tooi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời

Đến đây, giọng thơ như lắng xuống, trầm tư hơn. Nhà thơ nhận ra rằng, mùa xuân đến rồi đi, nhưng sau đó, sang một năm mới xuân lại đến cùng với sức sống mãnh liệt và rực rỡ sắc màu. Xuân đến rồi đi, rồi lại đến theo quy luật của tự nhiên. Chỉ có tuổi trẻ của con người là ra đi không một lần trở lại. Mùa xuân là mùa đẹp nhất của năm còn tuổi trẻ lại là thời gian đẹp nhất của một đời người. Tuổi trẻ với những , hoài bão mãnh liệt nhất và cũng là lúc tình yêu nồng nàn và cháy bỏng nhất. Chỉ tiếc rằng, tuổi trẻ lại đang tàn phai theo năm tháng. Nó bước đi mà chẳng một ai có thể níu kéo. Hiểu được điều đó, nhà thơ lựa chọn cho mình cách sống vội vàng hơn.

Ta muốn ôm

Cả sự sống đang bắt đầu mơn mưởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn chiều

Nhịp thơ gấp gáp và rộn ràng hơn như chính nhịp sống gấp gáp của con người. Hiểu được rằng bản thân không thể nắm giữ được thời gian, không thể thay đổi được quy luật tự nhiên nên nhà thơ chỉ còn biết “ôm”, biết “riết”..tất cả những gì đẹp đẽ của thiên nhiên mà tận hưởng. Điệp từ “ta muốn” thể hiện khát khao chiếm đoạt thiên nhiên đã lên đến cực điểm. Nó mãnh liệt đến nỗi nhà thơ muốn “cắn” vào tất cả.

Xem thêm:  Trong Hạnh phúc của một tang gia (Số đỏ), Vũ Trọng Phụng viết: "Cái chết kia đã làm cho nhiều người sung sướng lắm”. Hãy chứng tỏ điều đó qua các nhân vật và làm sáng tỏ một thứ "thế thái nhân tình” được xây dựng trên: sự tàn nhẫn và sự dối trá

Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi

Động từ “cắn” dã làm cho câu thơ trở nên đặc sắc và ấn tượng hơn gấp nhiều lần. Nhà thơ muốn “cắn” vào mùa xuân để tham lam mà tận hưởng nó một cách trọn vẹn, không muốn để tuột mất. Ông muốn giữ mùa xuân cho riêng mình, muốn nó mãi mãi sống trọn trong tâm hồn ông, không bao giờ phai tàn.

Bài thơ “Vội vàng” với ngôn ngữ trau truốt và những hình ảnh đẹp đẽ đã mang đến cho người đọc một cảm xúc mãnh liệt đối với mùa xuân, với thiên nhiên và tuổi trẻ. Cùng với những xúc cảm của nhà thơ, chúng ta sẽ biết sống một cách trọn vẹn hơn để không phải tiếc nuối về tuổi thanh xuân tươi đẹp của mỗi người.

Seen