Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ Vội Vàng

Đề bài: Phân tích bài thơ “Vội vàng” của nhà thơ Xuân Diệu

Bài làm

Thiên nhiên là đề tài muôn thuở được các thi sĩ đưa vào sáng tác của mình. Vẻ đẹp của thiên nhiên hiện lên như một bức tranh tuyệt vời đầy màu sắc. Tình yêu thiên nhiên, yêu được nhà thơ Xuân Diệu thể hiện một cách mạnh mẽ và mới mẻ qua sáng tác của chính mình và đặc biệt là trong bài thơ “Vội vàng”. Tác phẩm không chỉ miêu tả một bức tranh mùa xuân đầy màu sắc và sức sống mà qua đó còn thể hiện một cái nhìn mới lạ về cuộc đời trong dòng chảy vô hình của .

Mùa xuân, cây cối đâm trồi nảy lộc, mọi vật căng tràn sức sống. Nhà thơ thả mình vào thiên nhiên, tận hưởng vẻ đẹp vô tận của thiên nhiên. Chính thiên nhiên với sức hút mê đắm lòng người đã thôi thúc Xuân Diệu bùng lên những mong ước và khát khao cháy bỏng. Để từ đó, nhà thơ có thể khẳng khái mà thốt lên.

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay xa

Trong Trung đại đã có nhiều nhà thơ thể hiện tình yêu thiên nhiên, đất nước, nhưng để bộc lộ mạnh mẽ nhất cái “tôi” cá nhân thì chỉ khi đến Xuân Diệu ta mới được rõ ràng. Những của ông được thể hiện một cách quyết liệt và thẳng thắn. Trước cảnh sắc tươi đẹp của thiên nhiên, nhà thơ khát khao được “tắt nắng”, được “buộc gió” để lưu giữ lại tất cả những gì đpẹ đẽ nhất. Đó có thể là một phi lí nhưng nó lại nói lên tình yêu thiên nhiên của nhà thơ thật mãnh liệt và phi thường. Ông muốn xoay chuyển quy luật của tự nhiên, muốn nắm giữ mọi sự chuyển động của đất trời. Nhà thơ muốn thời gian ngừng trôi ở khoảnh khắc đẹp nhất của cảnh vật thiên nhiên, muốn ngắm nhìn màu sắc tươi mới của ánh nắng, muốn tận hưởng hương thơm ngào ngạt của hoa cỏ bằng một tình yêu nồng cháy.

Xem thêm:  Bình giảng bài thơ Nhớ cảnh Hàm Rồng của Tản Đà

phan tich bai tho voi vang - Phân tích bài thơ Vội VàngPhân tích bài thơ Vội Vàng

Sau những khát khao được ôm trọn thiên nhiên vào lòng, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh với những gì đẹp đẽ và căng mọng nhất.

Của ong bướm này đây tuần tháng mất

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây gió của cành tơ phơ phất

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần

Mùa xuân là mùa của mọi sự sinh sôi, nảy nở. Những cành lá đâm trồi mơn mởn, những khóm hoa đua nhau khoe sắc để tắm ánh nắng dịu dàng của mặt trời. Trên đồng nội, những đám cỏ xah rì, mát mẻ đem đến một không gian trong lành, thoáng mát. Bức tranh mùa xuân hiện lên thật đẹp, thật hấp dẫn. Nó quyến rũ và mê đắm lòng người như bờ môi mềm mại, cuốn hút của người thiếu nữ. Xuân Diệu đã có một so sánh rất táo bạo và hấp dẫn. Mùa xuân mang vẻ đẹp căng tràn, tươi mới cuốn hút biết bao ánh nhìn.

Cảm nhận được vẻ đẹp bất tận của thiên nhiên, Xuân Diệu lại có một phát hiện mới mẻ hơn về quy luật của thời gian, của đời người.

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời

Với quy luật vốn có của tự nhiên, mùa xuân đến cũng đồng nghĩa với việc kéo theo sự kết thúc ở một thời gian tiếp theo. Xuân đến rồi xuân lại lại vội vàng tàn phai, đó là dòng chảy không dịch chuyển được tạo hóa. Và mọi vật cũng như thế, non rồi già, xinh đẹp rồi cũng tàn phai. Mùa xuân xinh đẹp và căng tràn sức sống cũng giống như với sức sống mãnh liệt cùng tình yêu rực cháy. là khoảng thời gian đẹp nhất của một đời người. Ở đó, ta có những , hoài bão, có khao khát yêu và được yêu. Ai cũng có một tuổi trẻ với biết bao ước nguyện mà khi qua đi, tất cả đều mang tỏng mình sự tiếc nuối. Mùa xuân đến rồi đi, và lại trở lại ở một năm mới nhưng tuổi trẻ thì sao? Tuổi trẻ chỉ có duy nhất một lần, một đi không trở lại nên nhà thơ cảm thấy tiếc nuối khi nó đang dần qua đi. Đất trời vẫn còn đó, vận hành theo quy luật tự nhiên nhưng tuổi trẻ thì chẳng ai có thể níu giữ. Nhà thơ “bâng khuâng”, tiếc nuối với những thứ tươi đẹp và đáng quý nhất của một đời người đang dần tàn phai.

Xem thêm:  Đoạn mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh được viết rất cao tay: vừa khéo léo, vừa kiên quyết, lại hàm chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc. Hãy phân tích để làm sáng tỏ điều đó

Hiểu được quy luật ấy, Xuân Diệu đã hình thành nên một cách sống mới mẻ, gấp gáp và vội vàng hơn.

Ta muốn ôm

Cả sự sống đang bắt đầu mơn mởn

Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi.

Nhà thơ “muốn ôm”, “muốn riết”, “muốn thâu” tất cả những gì đẹp nhất của thiên nhiên đất trời. Ông muốn nắm trọn tất cả để được tận hưởng chúng một cách đã đầy, lâu dài hơn vì ông hiểu rằng mọi thứ đến và đang dần tan biến. Nhà thơ sống gấp gáp hơn, vồ vập hơn. Ông muốn hòa mình vào thiên nhiên, sống cùng thiên nhiên một cách gắn bó và thân thiết hơn. Dường như nỗi sợ đã thôi thúc ông cố gắng tận hưởng hết mình cùng trời đất. Ở dòng thơ cuối cùng, ta bắt gặp hành động “cắn”. Đây là một từ rất đắt trong cả bài thơ. Xuân Diệu không chỉ ngắm nhìn, hít hà hương thơm của vạn vật mà ham muốn của ông được đẩy cao hơn bằng dộng từ “cắn”. Nhà thơ như muốn nuốt trọn vẻ đẹp ấy cho riêng mình, muốn cắn, muốn thâu tóm để chúng không thể tàn phai. Khát vọng và tình yêu thiên nhiên của ông thật sự mãnh liệt và to lớn biết nhường nào.

Như vậy, bài thơ Vội vàng không chỉ mang đến cho bạn đọc một bức tranh mùa xuân đầy màu sắc mà nó còn nói lên quy luật mới mẻ về thời gian. Từ đó, con người biết quý trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống, biết yêu thiên nhiên, yêu con người và đặc biệt là biết trân trọng tuổi trẻ và tình yêu của chính mình.

Xem thêm:  Bàn luận về vấn đề đi ẩu, vượt ẩu

Seen