Văn mẫu lớp 9

Phân tích Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Đề bài: Phân tích “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”

Bài làm

Có thể nói chiến tranh và người lính luôn là đề tài mà nhiều tác giả muốn hướng tới. Họ đã gửi vào trong thơ, văn của mình những hình ảnh thật đẹp về anh bộ đội cụ Hồ. Ta bắt gặp những anh nông dân mặc áo lính từ mọi miền Tổ quốc qua bài thơ “Đồng chí” củaChính Hữu. Rồi ta cũng lại thấy những anh chiến sĩ của đoàn quân Tây Tiến ngày ngày vượt qua núi rừng hiểm hóc để bảo vệ biên giới qua tác phẩm cùng tên của . Và hình ảnh người lính lạc quan, vui tươi trong kháng chiến chống Mỹ một lần nữa lại đươc khắc họa rõ nét qua bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ .

Bài thơ được sáng tác năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đang diễn ra gay go, quyết liệt. Tác phẩm không chỉ ghi lại một cách chân thực hình ảnh những chàng lính trẻ của đoàn xe vận tải quân sự mà nó còn là nguồn cổ vũ, động viên tinh thần vô vùng lớn đối những chiến binh . Nó giúp họ có thêm niềm vui và tinh thần cùng giành về cho dân tộc.

Mở đầu bài thơ, tác giả nhắc ngay đến đoàn xe “không kính” kì lạ.

Xe không kính không phải vì xe không có kính.

Bom giật bom rung, kính vỡ đi rồi

Câu thơ là lời cũng như là những lời giải thích về sự kì lạ ấy của đoàn xe. Ban đầu, những chiếc xe vận tải quân sự này vẫn là những chiếc xe bình thường, có đầy đủ những bộ phận thiết yếu. Thế nhưng, từ ngày vào chiến trường, phải đối diện với bom đạn mà chúng trở nên hư hỏng, mất mát. Những trận đánh bom, những quả lựu đạn đã làm vỡ tan lớp kính bảo vệ xe. Điều đó chứng tỏ rằng, chiến tranh rất tàn khốc và vô cùng nguy hiểm. Nó cướp đi nhà cửa, làng mạc, cướp đi kính xe và cướp cả tính mạng đáng quý của .

Xem thêm:  Em hãy viết đoạn văn kết bài cho bài viết thuyết minh về cây lúa Việt Nam

phan tich bai tho ve tieu doi xe khong kinh - Phân tích Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Phân tích Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính

Vậy mà, giữ sự tàn phá ấy, ta vẫn bắt gặp những hình ảnh thật đẹp.

Ung dung buồng lái ta ngồi

Nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng

Dù thế nào, người lính vẫn giữ được dáng vẻ ung dung đó. Họ không sợ chiến tranh, bom đạn hoặc vì quá quen nên họ không cảm thấy bất ngờ và sợ sệt nữa. Xe không kính cũng chẳng sao, người lính thả lỏng, ung dung trong buồng lái để tiến về phía trước cùng một niềm tin chiến thắng.

Những đoàn xe ngày đêm hành quân dưới lớp lá ngụy trang màu núi rừng. Và trong cabin, người lính nhìn thấy “gió”, thấy “”, “sao trời” và cả “cánh chim”. Họ đi dưới cái nắng, cơn mưa, đi cả dưới những ánh sao sáng soi vào mỗi buổi đêm trời tối. Đoàn xe không kính ấy như không có sự nghỉ ngơi, ban ngày hay ban đêm, những chiếc bánh xe vẫn lăn đều trên mọi nẻo đường ra trận.

Dù ung dung cầm lái thì những chiếc xe đã mất đi lớp kính bảo vệ sẽ không tránh khỏi những khó khăn dọc đường hành quân.

Không có kính, ừ thì có bụi

Bụi  phun tóc trắng như người già

Không có kính, ừ thì ướt áo

Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời

Khói bụi bám đầy quần áo, tóc tai. Nó phủ lên tóc một lớp bạc tựa như mái tóc của những người già. Hết bụi rồi lại mưa. Từng cơn mưa trút xuống, rát cả cánh tay. Bao nhiêu vất vả, cực nhọc nhưng người lính lại coi đó như một lẽ tự nhiên. Họ chấp nhận bằng một thái độ vui vẻ, lạc quan. Dù bụi có phủ quanh người, họ vẫn không cần rửa mà lại “nhìn nhau cười ha ha” với chiếc mặt lấm chẳng khác nào những chú hề. Mua tuôn ướt áo, họ vẫn mặc kệ. Những anh lính trẻ không để tâm đến bên ngoài, ánh mắt họ tập trung lái thẳng về phía trước, phía có niềm tin và hy vọng về một chiến thắng vẻ vang. Cũng nhờ những chiếc xe không kính mà trên các cung đường, những người đồng đội gặp nhau, nhìn nhau được rõ hơn và trao cho nhau những cái bắt tay thân thiện “bắt tay qua cửa kính vỡ rồi”.

Xem thêm:  Tự lựa chọn một đoạn trích trong truyện Vơ chồng A Phủ của Tô Hoài phân tích để làm nổi bật thành công của tác giả trong việc khắc họa tâm trạng nhân vật

Và trong những chặng đường, ta bắt gặp không khí ấm áp của bữa cơm vui vẻ.

Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời

Chung bát đũa nghĩa là gia đình ấy

Võng mắc chông chênh đường xe chạy

Lại đi, lại đi, trời xanh thêm

Trong hoàn cảnh chiến tranh, một bữa cơm đầm ấm bên căn bếp của gia đình là một điều thật sự khó khăn. Những bữa cơm tạm bợ được đun nấu thật nhanh trên bếp “Hoàng Cầm” ở giữa trời xanh. Vật chất thiếu thốn, đến đôi đũa cái bát cũng phải dùng chung. Khó khăn là vậy nhưng ai cũng cảm thấy ấm áp bởi vì thứ tình cảm mà họ giành cho nhau thật sự lớn. Nó không còn là tình đồng đội, đồng chí nữa mà vượt lên thành tình cảm gia đình thân thiết. Họ yêu thương, quan tâm và chở che cho nhau như những người thân trong gia đình. Họ cùng ăn, cùng ngủ, cùng hướng về bầu trời xanh, nơi chất chứa những và hy vọng về một tương lai tươi sáng.

Khổ thơ cuối như là để đúc kết lại tất cả sự khó khăn cũng như tinh thần của đoàn xe không kính.

Không có kính rồi lại không có đèn

Không có mui xe thùng xe có xước

Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim

Súng ống, bom đạn đã cướp đi tất cả những gì có thể cướp của chiếc xe. Không kính, không đèn, không mui…, xe trở thành một khung sắt di động thật kì lạ. Thế nhưng, dù bị “tàn phế” đến nhiều bao nhiêu, đoàn xe ấy vẫn không chịu khuất phục. Nó vẫn lăn bánh đều đều, vẫn hùng dũng tiến về phía trước, nơi miền Nam ruột thịt đang cần sự trợ giúp. Thiếu thốn bao nhiêu cũng được bởi vì thứ quan trọng nhất luôn luôn tồn tại. Đó là “một trái tim” của người cầm lái và đi theo sau là triệu trái tim của dân tộc Việt. Trái tim ấy chính là tinh thần anh dũng, kiên cường và tình yêu đất nước thiết tha.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ của nhà thơ Thanh Hải

Như vậy, với lời thơ chân thật pha chút hóm hỉnh, “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” đã cho chúng ta thấy được những gian nan, vất vả của người lính trong chiến tranh. Qua đó, thể hiện sự tự hào và ngợi ca đối với tinh thần lạc quan, bất khuất của họ. Đất nước sẽ mãi ghi nhớ về biết ơn về những cống hiến của anh bộ đội cụ Hồ.

Seen

Từ khóa tìm kiếm:

  • tác phẩm Bài thơ về tiểu đội xe ko kính