Phân tích bài thơ Tự Tình 2 của Hồ Xuân Hương

Đề bài: Phân tích bài thơ Tự tình 2 của Hồ Xuân Hương

Bài làm

Loading...

Hồ Xuân Hương đươc mệnh danh là bà chúa thơ Nôm. Thơ của bà nói lên tiếng lòng của người phụ nữ trong xã hội cũ về số phận bạc bẽo, lênh đênh của mình. Bên cạnh bài thơ nổi tiếng “Bánh trôi nước” ta còn được biết đến một sáng tác rất hay nói lên sự cô đơn, buồn tủi của người phụ nữ qua bài thơ “Tự tình 2”. Sáng tác không chỉ là nỗi niềm của bản thân tác giả màm còn là tiếng lòng chung của kiếp người bé nhỏ trong xã hội phong kiến tối tăm và đầy phi lí.

Mở đầu bài thơ hiện lên một bức tranh lạnh lẽo đến quạnh hiu.

Đêm khuya văng vẳng trống canh điền

Một màu đen bao trùm khắp không gian. Đêm đã về khuya, tiếng trống canh điền điểm xuyết. Tiếng trống ấy là âm thanh duy nhất của một buổi tối tĩnh lặng. Chẳng thấy tiếng ếch kêu, cũng chẳng nghe tiếng gà gáy. Tiếng trống ấy vọng lại từ một nơi nào đó xa xôi. Trong câu thơ, ta thấy được sự tài tình của tác giả khi đã khéo léo lấy cái động để tả cái tĩnh. Tại sao lại vậy? Rõ ràng là có âm thanh nhưng chính âm thanh ấy lại làm nền để tả cái trầm lắng. Bởi lẽ, chỉ khi yên tĩnh lắm ta mới có thể nghe được một cách rành rọt và rõ ràng từng tiếng trống vọng lại. Tiếng trống ấy không phải ở gần mà lại được phát ra từ một nơi xa không ai xác định được rõ vị trí. Mỗi tiếng vang lên, là thời gian lại như trôi nhanh hơn. Có lẽ, người phụ nữ ấy đang đợi chờ một điều gì đó, khắc khoải, thê lương. Sự tĩnh mịch của không gian càng làm cho tâm hồn thêm phần lạnh lẽo.

Phân tích bài thơ Tự Tình 2 của Hồ Xuân Hương

Phân tích bài thơ Tự Tình 2

Trong không gian ấy, người phụ nữ hiện lên trong sự bé nhỏ và cô độc.

Trơ cái hồng nhan với nước non

Đêm càng về khuya nhưng người phụ nữ vẫn ngồi đó. Nàng ngồi trong bóng tối, một mình, lạc lõng. Khung cảnh ấy càng làm cho những cám xúc, trăn trở hiện lên mồn một. Nàng nghĩ suy về cuộc đời, ngẫm nghĩ về số phận mà bản thân đang phải gánh chịu. Một người phụ nữ đẹp, một “hồng nhan” đáng được nâng niu nhưng nhà thơ lại dành cho nàng từ “cái” để nói lên vẻ đẹp ấy. Một từ thôi nhưng cũng đủ để tả cảm nhận được sự bẽ bàng và xót xa đến thế nào. Giữa không gian rộng lớn là cả “nước non” trù phú, bóng dáng ấy lại càng trở nên nhỏ bé, đơn độc. Có biết bao người vẫn đang hối hả ngoài kia nhưng sao chỉ riêng mình nàng lầm lũi trong bóng tối. Nỗi niềm không biết tỏ cùng ai, chỉ đành bộc bạch với chính mình.

Nàng buồn, nàng đớn đau cho số phận và nàng tự tìm cho mình cách để vơi đi nỗi hờn tủi đang trào dâng trong lòng.

Chén rượu hương đưa say lại tỉnh

Vầng trăng sế bóng, khuyết chưa tròn

Người ta vẫn thường tìm đến rượu mỗi khi buồn bởi lẽ với họ lấy rượu giải sầu là một lựa chọn có lẽ chính xác nhất khi bản thân không còn muốn nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa. Hồ Xuân Hương, trong bóng đêm lạnh lẽo cũng đã lựa cho mình những chén rượu cay nồng. Nàng mượn chén rượu để làm mình say, để quên đi những đớn đau, tủi hờn của cuộc sống. Muốn dùng chén rượu để giết chết những tối tăm của thực tại. Nàng muốn say trong hơi men, muốn tự tình với chính mình, muốn trốn tránh khỏi cuộc sống tàn nhẫn. Thế nhưng, chén rượu ấy đã không giúp nào toại nguyện. Rượu không đủ làm nàng say và cso khi nó còn làm cho những nghĩ suy trong lòng được cớ trào lên không e ngại. Chén rượu làm cho nỗi buồn càng thêm rõ ràng. Nó xuyên thấu vào tâm can, tê tái xót xa. Nàng lơ mơ trong hơi men và quan sát thấy vầng trăng trên cao đang nhìn xuống. Vầng trăng ấy không tròn trịa mà lại khuyết đi một phần. Có lẽ, nó cũng chất chứa những nỗi sầu nhân thế. Vầng trăng ấy cũng giống như cuộc đời nàng, mãi chẳng thể nào vẹn toàn một cách hoàn hỏa. Và vầng trăng ấy đã bước sang buổi sế bóng, cũng giống như nàng, tuổi thanh xuân tươi đẹp đã nhanh chóng đi qua mà hạnh phúc lại chưa từng trọn vẹn.

Từ nỗi uất ức và hờn tủi, cảm xúc như muốn vỡ òa.

Xiên ngang mặt đất rêu từng đám

Đâm toạc chân mây đá mấy hòn

Một sức sống mãnh liệt trào lên. “Rêu” và “đá” vốn là những vật vô tri vô giác nhỏ bé nhưng nó lại vô cùng mạnh mẽ. Những động từ mạnh được nhà thơ sử dụng triệt để để nói lên sự sống mãnh liệt ấy. Rêu và đá chẳng ngại ngần và sợ hãi trước “mặt đất” và “chân mây” rộng lớn. Nó là hình ảnh tượng trưng cho sự phản kháng và khát vọng sống của người phụ nữ. Họ tuy bé nhỏ, yếu mềm trước xã hội nhưng họ mạnh mẽ đến mức có thể vượt qua được mọi rào cản. Họ sẽ vùng lên để bảo vệ chính mình, không gì có thể quât ngã được ý chí kiên cường ấy.

Kết lại bài thơ là một sự chán ngán đến đau lòng.

Ngán nỗi xuân đi, xuân lại lại

Mảnh tình san sẻ tí con con

Từ “ngán” được đặt ở đầu câu nhằm nhấn mạnh sự chán ngán của con người trước đất trời. Mùa xuân cứ đến rồi đi, xong rồi lại đến và đi, sự việc ấy cứ lặp đi lặp lại, năm này qua năm khác đến mức nhàm chán. Còn nàng, nàng vẫn mãi chìm đắm trong cuộc sống đơn độc, lẻ loi đến ngán ngẩm. Chẳng một ai chia sẻ, chẳng một ai cạnh bên để lắng nghe. Ngày ngày cứ thế trôi qua như một cỗ máy chẳng khi nào thay đổi. Nó làm cho tâm hồn cũng bị gò bó, eo hẹp. Tuổi xuân thì cứ thế qua di mà chẳng khi nào trở lại. Tình yêu, vốn đã bé nhỏ mà giờ đây lại phải san sẻ với ai. Số phận bạc bẽo ấy sẽ kéo dài đến bao lâu và bao giờ mới kết thúc. Một tiếng lòng tê tái và xót xa vang lên trong đêm vắng lặng, quạnh hiu.

Bài thơ “Tự tình 2” đã bộc lộ rõ nỗi buồn đâu, hờn tủi của người phụ nữ trước mối tình nhàm chán và tẻ nhạt. Qua đó nó còn nói lên những khát khao được sống, được vươn lên, được đấu tranh cho chính mình, cái quyền mà không ai có quyền được cướp đoạt từ tay người phụ nữ.

Seen

Đánh giá bài viết

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...