Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ Từ Ấy của Tố Hữu

Đề bài: Phân tích bài thơ “” của

Bài làm

Suốt chặng đường đi tìm hướng đi cho dân tộc để có thể thoát khỏi sự cai trị hống hách của bọn thực dân, cả nước đã phải trải qua biết bao khó khăn, gian khổ và cả sự đổ máu. Sự ra đời của Đảng cộng sản như là một ngọn đuốc tươi sáng dẫn lối cho giải phóng dân tộc. Năm 1938, khi được kết nạp vào Đảng, Tố Hữu đã sung sướng và hạnh phúc biết bao khi cuối cùng cũng được hướng đi đúng đắn trên hoạt động của mình. Bài thơ Từ ấy được viết bằng những vần thơ xuất phát từ chính trái tim nhà thơ với những cảm xúc chân thật nhất vừa thể hiện niềm vui sướng và cũng để khẳng định hướng đi tiếp theo của chính mình vì sự nghiệp chung của dân tộc.

Bài thơ được sáng tác ngay sau khi nhà thơ được kết nạp vào Đảng cộng sản Việt Nam. Và cảm xúc của người chiến sĩ là một niềm vui sướng tột cùng.

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lí chói qua tim

Từ ấy là mốc nhà thơ dấn thân vào con đường cách mạng của Đảng. Nó không rõ ràng ngày tháng nhưng là khoảng có ý nghĩa vô cùng to lớn trong cuộc đời của nhà thơ. Những nghị quyết, con đường đi của Đảng như là tia nắng mùa hạ chiếu rọi xuống nhân gian. Nó không phải là những tia nắng sớm nhẹ nhàng của mùa xuân, cũng không phải là tia nắng yếu ớt, vàng vọt của mùa thu mà là tia nắng rực rỡ của mùa hạ. Tia nắng mùa hạ là những tia nắng mạnh nhất, ấm áp nhất và có sức lan tỏa cháy bỏng nhất. Ánh nắng mặt trời là nguồn sống cho vạn vật trên trái đất này. Nhà thơ so sánh hướng đi của Đảng có sức mạnh và quan trọng như tia nắng mùa hạ. Những con đường mà Đảng vạch ra sẽ mang đến cho nhân dân một ấm no, hạnh phúc hơn, không còn áp bức, bóc lột nữa. Đảng cũng sáng ngời và chói chang như mặt trời. Nó có sức mạnh chiếu rọi ánh nắng ấm áp vào mọi ngóc ngách, con đường đi của dân tộc. Hướng đi của Đảng là chân lí, là sự đúng đắn nhất tỏng thời buổi loạn lạc. Nó là vầng ánh dương đưa cả dân tộc đi vào con đường trải đầy và hy vọng về một tương lai tốt đẹp.

Xem thêm:  Một bạn trong lớp bị mất cặp sách khi cả lớp ra sân tập thể dục. Bạn đó viết bản tưởng trình để nộp cho cô giáo chủ nhiệm

phan tich bai tho tu ay cua to huu - Phân tích bài thơ Từ Ấy của Tố Hữu

Phân tích bài thơ Từ Ấy

Trong khoảnh khắc “từ ấy”, tâm hồn Tố Hữu như vui hơn, rộn ràng hơn.

Hồn tôi là một

Rất đậm hương và rộn tiếng chim

Trong niềm vui ấy, người chiến sĩ tâm hồn mình như một khu vườn đầy hoa lá, một  cách ví von thật độc đáo và mới mẻ. Khu vườn ấy được ánh mắt trời trao tặng những nguồn sống mãnh liệt, chúng không ngừng vươn cao và lớn lên, cây cối ngày càng rậm rạp lá hoa đầy màu sắc và hương thơm. Cả khu vườn như xanh tươi và tràn ngập nguồn sống. Chúng lại thêm rộn ràng, tươi vui bởi những tiếng chim vẫn hằng ngày líu lo ca hát. Mọi thứ đều sống trong một bầu không khí vui vẻ, rộn ràng và ngập chàn hạnh phúc.

Sau cảm xúc tươi vui, hào hứng, Tố Hữu đã đưa ra một lẽ sống mới.

Tôi buộc hồn tôi với mọi người

Để tình trang trải khắp muôn nơi

Để hồn tôi với bao hồn khổ

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời

Từ khoảnh khắc được kết nạp vào Đảng, nhà thơ đã xác định một cuộc sống mới cho riêng mình. Từ ấy, người chiến sĩ sẽ không sống cuộc đời của riêng bản thân mình nữa mà anh ta sẽ sống cùng một , một dân tộc lớn hơn. Mỗi bước chân, mỗi chặng đường đều có sự đồng cam cộng khổ của những người cùng chí hướng. Mọi người gắn bó với nhau, thân thiết và yêu thương nhau, cuộc sống sẽ ấm áp tình người hơn. Cũng nhờ sự đoàn kết và tình yêu thương, san sẻ, sẽ không ngại ngần mà giúp đỡ và bảo vệ nhau. Tầng lớp trí thức, nông dân hay công nhân đều hòa chung làm một. Nó tạo thành sức mạnh vô cùng lớn để vượt qua tất cả mọi khó khăn thử thách. Cũng từ ấy, cuộc sống của người chiến sĩ cách mạng là cuộc sống chung của cả dân tộc.

Xem thêm:  Bức tranh "Việt Bắc ra quân" là một bức tranh hùng tráng, tràn đầy khí thế chiến thắng của quân dân ta. Phân tích đoạn thơ sau trong bài Việt Bắc của tố Hữu để làm sáng tỏ: “Những đường Việt Bắc của ta… Đèn pha bật sáng như ngày mai lên”

Tin tưởng tuyệt đối vào Đảng, Tố Hữu cũng xác định được vị trí và trách nhiệm của bản thân mình.

Tôi đã là con của vạn nhà

Là em của vạn kiếp phôi pha

Là anh của triệu đầu em nhỏ

Không cơm áo, cù bất cùa bơ

Nhà thơ tự nguyện trở thành con, thành anh, thành em của biết bao mảnh đời. Giờ đây, cả dân tộc đều là nhà, ai cũng là an hem và ông hiểu rằng đã là một gia đình thì mỡi người phải biết yêu thương, che chở và bảo vệ người thân của mình. Họ không còn phân biệt địa vị xã hội, không phân biệt cao sang, giàu nghèo mà tất cả đều hào làm một, cùng chung một mục tiêu chiến đấu để giành tự do cho dân tộc. Câu thơ cuối “không cơm áo cù bất cù bơ” như là tiếng kêu đầy xót xa, thương cảm trước cuộc sống khốn khó, nguy nan của nhân dân. Nhà thơ hiểu rằng, trách nhiệm của mình, của người chiến sĩ cộng sản chỉ là sống và cống hiến hết mình cho nhân dân, cho dân tộc và bằng mọi giá sẽ thực hiện trách nhiệm ấy một cách trọn vẹn.

Như vậy, bài thơ Từ ấy đã đánh dấu bước chuyển biến lớn lao trong cuộc đời chiến đầu của Tố Hữu. Nó là tiếng hát hân hoan, là niềm tin và hy vọng về một tương lai tốt đẹp cho cả dân tộc.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài ca dao: "Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Seen