Văn mẫu lớp 8

Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên

Đề bài: Phân tích bài thơ “Ông đồ” của nhà thơ Vũ Đình Liên

Bài làm

Mỗi dịp Tết đến xuân về, nhìn những cành đào đua nhau khoe sắc lòng tôi lại nghẹn ngào nghĩ về bài thơ “Ông đồ” với một chút thương cảm và tiếc nuốc cho số phận của những người học thức, tài cao nhưng lại bị quên lãng bởi sự ích kỷ của lòng người.

Bài thơ “Ông đồ” được sáng tác khi ông đồ đã không còn nhiều chỗ đứng trong xã hội. Nó gơi lên những kí ức đẹp đẽ nhưng cũng cho thấy một hiện tại phũ phàng đầy tiếc nuối. Mở đầu tác phẩm, hình ảnh ông đồ xưa hiện lên trong sự huy hoàng và hào nhoáng.

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bày mực tàu giấy đỏ

Trên phố bao người qua

Những ngày cuối năm, mọi người hào hứng và vui vẻ đi sắm tết. Phố xá tấp nập người qua lại cùng tiếng cười reo rộn ràng. Trong sự đông đúc ấy, có một nhân vật bỗng nhiên trở thành trung tâm, đó chính là ông đồ. Ông đồ vốn là những nhà Nho học rộng tài cao nhưng lại kém may mắn trong các kì thi. Ông không thể ra làm quan nên đành đem cái chữ của mình ra bán, vừa vì kế sinh nhai, vừa mong muốn đem may mắn cho mọi người trong những ngày Tết. Cặp từ “mỗi-lại” cho thấy rằng đây đã trở thành thói quen, thành quy luật mà chẳng một ai lạ lẫm. Những ngày sắm Tết, ông đồ lại mang theo vật dụng là “mực tàu”, “giấy đỏ” mang ra đông người qua lại để viết chữ lên câu đối bán. Mọi người thường có quan niệm ngày Tết có câu đối đỏ tỏng nhà là may mắn nên ai cũng mong muốn được mua chữ của ông đồ. Bởi thế nên ông đồ ngày đó rất được trọng dụng và yêu quý.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Khi Con Tu Hú của Tố Hữu

phan tich bai tho ong do cua vu dinh lien - Phân tích bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên

Phân tích bài thơ Ông Đồ

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay

Cụm từ “bao nhiêu” không nói lên số lượng cụ thể nhưng cũng đủ để nhận ra có rất nhiều người thuê ông đồ viết chữ. Số người ấy nhiều đến nỗi ta không thể đếm chính xác là bao nhiêu. Mọi người xúm lại, vây quanh ông đồ. Bàn tay mềm mại của ông đưa nét bút uyển chuyển viết nên những con chữ có hồn, có điệu. Mọi người ai cũng trầm trồ khen ngợi tài năng viết chữ của ông. Chữ đẹp, mềm mại như “phượng múa rồng bay”. Nó nhảy nhót trên từng trang giấy đỏ như nhung. Tuy ông đồ không thực hiện được là làm quan nhưng được mọi người khen ngợi và thưởng thức tài viết chữ của mình, ông cũng cảm thấy được an ủi và vui vẻ lên biết bao nhiêu. Ấy thế mà, sự trọng dụng ấy lại bị tàn phai một cách nhanh chóng cùng dòng chảy vô tình của .

Nhưng mỗi năm mỗi vắng

Người thuê viết nay đâu

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầu

thay đổi, lòng người cung đổi thay. Mọi thứ hơn làm người ta quên mất đi những nét đẹp văn hóa lâu đời của dân tộc. Hằng năm, ông đồ vẫn ngồi ở ví trí đó, nơi mà trước đây bao nhiêu người vây quanh, nhưng bây giờ lại chẳng có một ai chú ý. Không còn ai thuê viết chữ nữa, ông buồn. Nỗi buồn ấy còn lây sang cả giấy, cả nghiên mựa. Những vật vốn vô tri vô giác nhưng lại mang nỗi buồn như chính chủ nhân của nó.Một cảm giác nghẹn ngào, tê tái đến đau lòng.

Xem thêm:  Cảm nhận về loài cây em yêu

“Ông đồ vẫn ngồi đó’ nhưng chẳng ai chú ý, chẳng ai hay biết sự tồn tại của ông. Những trang giấy lâu không được dùng đến đã bám một lớp bụi, bạc trắng như sự bạc bẽo của lòng người.

Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ xưa

Nhwunxg người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ

Thời gian thì vẫn cứ trôi theo quy luật tự nhiên của nó. Tết đến, trên những khu phố đã không còn thấy bóng dáng của ông đồ. Khi chợt nhận ra sự quên lãng của mình thì cũng là lúc ông đồ ra đi. Ông không đủ kiên nhẫn để chờ đợi và cũng chẳng đủ sức mạnh để níu kéo lòng người. Và rồi, khi họ nhớ về quá khứ, nhớ về những gì đẹp đẽ đã từng trải qua thì cũng đã muộn để tất cả quay trở lại. Tất cả chỉ còn lại sự tiếc nuối và xót thương.

Bằng lời thơ chân thân, nhẹ nhàng, bài thơ “Ông đồ” đã xoáy sâu vào lòng đồng cảm của con người. Để từ đó cho ta bài học phải biết trân trọng quá khứ, trân trọng những nét đẹp truyền thống của dân tộc, giữ gìn và phát huy chúng với một niềm tự hào và biết ơn sâu sắc.

Seen