Văn mẫu lớp 9

Phân tích bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu

Đề bài: Phân tích bài thơ Đồng chí của nhà thơ Chính Hữu

Bài làm

đã qua đi nhưng nó vẫn để lại biết bao dấu ấn khó phai nhòa. Hình ảnh người lính và được lưu truyền qua những vần thơ chân thành, mộc mạc và đầy cảm xúc. Bài thơ “Đồng chí” được cho là sáng tác hay nhất của Chính Hữu viết về người nông dân mặc áo lính. Chỉ với hơn hai mươi câu thơ nhưng đã vẽ lên được bức chân dung giản dị nhưng cường tráng của người lính cụ Hồ.

Mở đầu bài thơ, tác giả đã đôi nét về xuất thân của người lính.

Quê hương anh nước mặn đồng chua

Làng tôi nghèo đất cày nên sỏi đá

Trong tác phẩm “Đồng chí”, người lính không phải là những tri thức trẻ Hà Thành bước ra chiến trường như đoàn quân trong “Tiểu đội xe không kính” của mà họ đơn giản chỉ là những người nông dân khi đất nước gặp hiểm nguy thì khoác áo lính xông pha ra chiến trường. Những người lính ấy đều xuất thân từ những miền quê còn nhiều gian khó và nghèo nàn. Đó là những vùng “nước mặn đồng chua”  và “đất cày nên sỏi đá”, quanh năm cây cối chẳng thể tươi tốt. Lời thơ mộc mạc gợi lên những cảm xúc chân thành cùng với sự đồng cảm trong trái tim mỗi người lính. Để rồi từ đó, từ những vùng đất khác nhau trên mọi miền Tổ quốc, họ hội tụ về đây, gặp gỡ và trở thành bạn bè.

Tôi với anh đôi người xa lạ

Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau

Cũng chính nhờ có sự đồng cảm và tương đồng nhau về nơi chôn rau cắt rốn mà họ dễ dàng để thấu hiểu nhau. Vốn là những người xa lạ, chiến tranh đã mang họ đến bên nhau như một sự sắp đặt của số phận. Những người nông dân nghèo ấy, giữa chốn chiến trường, họ tìm được người để cảm thông, để chia sẻ. Những tấm lòng đồng cảm dễ dàng làm họ trở thiết hơn.

Xem thêm:  Kể lại một câu chuyện đáng nhớ của bản thân, trong đó có sử dụng các yếu tố nghị luận và miêu tả nội tâm

Súng bên súng đầu sát bên đầu

Đêm rét chúng chăn thành đôi tri kỉ

Đồng chí!

Ở những câu thơ này, Chính Hữu đã có những phát hiện thật tinh tế. “Súng bên súng” vừa là cảnh tả thực, vừa là hình tượng tượng trưng cho tình cảm thân thiết, gắn bó của những anh bộ đội cụ Hồ. Trong kháng chiến, họ cùng nhau sát cánh mà đánh giặc. Ở họ là sự đồng cảm, là cùng chung mục tiêu, chung ý chí. Những người lính ấy ai cũng mang trong mình một lòng quyết tâm vượt qua gian nan để đánh đuổi quân thù bảo vệ đất nước. Họ hiểu nhau, tâm đầu ý hợp và cùng nhau tạo nên biết bao . Những đêm lạnh giá trong rừng, họ chẳng ngại ngần mà  san sẻ cho nhanh mảnh chăn mỏng, sờn cũ. Họ sẻ chia niềm vui và san sẻ gian khó với nhau. Hai tiếng “Đồng chí” vang lên với một cảm xúc thiêng liêng, nghẹn ngào. Nó là cách gọi dành cho những người có chung mục tiêu, chung lý tưởng. Tình cảm sắt son ấy sẽ chẳng một điều gì có thể chia rẽ và đánh bại.

phan tich bai tho dong chi cua chinh huu - Phân tích bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu

Phân tích bài thơ Đồng Chí

Những người lính trong kháng chiến đã lựa chọn việc rời xa quê hương để thực hiện lí tưởng cao đẹp đối với Tổ quốc.

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày

Gian nhà không mặc kệ gió lung lay

Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính

Hàng loạt hình ảnh thân thuộc của quê hương được Chính Hữu đưa vào trong những vần thơ giản dị. Đó là hình ảnh “giếng nước gốc đa” ta vẫn thường bắt gặp trong ca dao xưa. Tất cả những thứ ấy tuy mộc mạc nhưng lại là linh hồn của nơi chôn rau cắt rốn. Người lính quyết tâm bỏ lại sau lưng tất cả để lên đường hoàn thành sứ mệnh với Tổ quốc.  Và bây giờ, tỏng trái tim họ luôn hướng về quê hương với bao tình cảm nhớ thương da diết. Tình yêu quê hương cũng là một sợi dây mang họ gắn bó với nhau và trở thành “đồng chí”. Họ cùng nhau cô gắng vì mang bình yên về cho mọi người.

Xem thêm:  Soạn văn bài: Phép phân tích và tổng hợp

Bảy câu thơ tiếp theo là những tái hiện sắc nét về sự gian khó của cuộc kháng chiến mà người lính đang phải đối đầu.

Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh

…..

Miệng cười buốt giá

Chân không giày

Thương nhau tay nắm lấy bàn tay

Chiến tranh đã mang đến cho biết bao gian khó, hiểm nguy, đặc biệt là với người lính. Trong cuộc chiến ấy, các anh thường xuyên phải sống trong rừng và đối mặt với những cơn sốt rét kinh hoàng. Không thuốc thang, không cách chữa trị, chỉ để cho nó tự nhiên đến rồi đi. Không những chỉ đối mặt với sự nguy hiểm của bom đạn mà bệnh tật cũng là mối lo rất nghiêm trọng. Rồi nơi núi rừng với biết bao khó khăn, thiếu thốn. Áo thì rách vai, quần thêm vài mảnh vá, đến đôi giày đi nhưng cùng không có tất. Sự thiếu thốn ấy đạt đến độ tột cùng. Tuy nhiên, dù khó khăn nhưng người lính lại luôn mang trong mình thái độ lạc quan đáng quý. Trong bom đạn và rách rưới, họ vẫn dành cho nhau những nụ cười “buốt giá”. Nụ cười ấy giúp họ vơi đi phần nào những lo toan để cùng nhau tiến về phía trước. Và trong gian khó. Họ vẫn nắm tay nhau, cùng nhau vượt qua mọi rào cản cuộc cuộc chiến đẫm máu.

Khổ thơ cuối cùng đã khắc họa được tư thế hiên ngang của người lính.

Xem thêm:  Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương

Đêm nay rừng hoang sương muối

Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới

Đầu súng trăng treo

Lúc nào cũng vậy, những người đồng chí luôn luôn sát cánh cùng nhau. Họ hiên ngang đứng trước đất trời. Họ chủ động chờ giặc tới để chiến đấu chứ không phải sợ sệt mà trốn tránh. Người lính đứng trong rừng, dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Một hình ảnh thật sự lãng mạn mang đậm chất thi ca. Thế nhưng, ánh trăng ấy còn là biểu tượng cho những hy vọng về một tương lai tươi sáng, yên bình. Ánh trăng sẽ mãi soi đường cho người lính, để họ có thêm niềm tin vào những trận chiến của mình.

Bài thơ “’Đồng chí” với lời thơ giản dị và mộc mạc đã khắc học thành công hình ảnh người lính trong kháng chiến chống Pháp. Họ vượt qua gian khổ bằng tất cả tinh thần lạc quan và niềm tin vào tương lai phía trước. Hình ảnh người lính với những nét đẹp đáng tự hào sẽ mãi đọng lại trong lòng bạn đọc cùng sự yêu mến và ngợi ca.

Seen