Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ

Đề bài: Phân tích bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử

Bài làm

Hàn Mặc Tử nhà một nhà thơ tiêu biểu trong các nhà thơ mới. Thơ ông mang giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng và thấm đượm tình người. Bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” là một sáng tác điển hình cho phong cách thơ Mặc Tử với lời thơ nhẹ nhàng cùng những hình ảnh thân thương đậm tình người.

Thôn Vĩ Dạ là một vùng nông thôn ngoại ô ở Huế. Nó mang vẻ đẹp nhẹ nhàng, thiết tha như chính những cô gái Huế. Mở đầu bài thơ là tâm tư của người con gái nơi dân giã này.

Sao anh không về chơi thôn Vĩ

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Câu thơ đầu tiên như một lời trách móc nhẹ nhàng của người con gái dành cho chàng trai mà mình đem lòng yêu thương. Nàng hỏi nhưng thực chất lại đang có ý than trách tại sao đã lâu rồi anh không về thăm quê em. Dường như, ở đó vẫn luôn có một người đợi chờ và trông ngóng anh. Lời trách móc ấy còn chứa đựng một cảm giác có chút buồn, chút thất vọng. Nó cũng như một lời mời gọi sự ghé thăm của . Thôn Vĩ đẹp là vậy, nên thơ là vậy, và ai cũng nên một lần đến nơi đây để tận hưởng vẻ đẹp mà thiên nhiên ban tặng.

phan tich bai tho day thon vi da - Phân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ DạPhân tích bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ

Một bức tranh xinh đẹp hiện lên trước mắt bạn đọc. Trong một buổi sáng sớm, những tia nắng đầu tiên bắt đầu hé nở. Chúng chiếu rọi vào những cành cây, những ngọn cau đang vươn mình tước gió. Ánh nắng buổi sáng là thứ ánh nắng tươi đẹp và đáng yêu nhất. Nó không quá gay gắt nhưng cũng đủ để gieo rắc khắp nhân gian một nguồn sống mới, mãnh  liệt và căng tràn hơn. Nắng đến kéo theo sự sống bao trùm lên mọi vật. Cây cối cũng xanh tươi và rậm rạp hơn. Trong khu vườn, một màu xanh mượt mà bao phủ. Tác giả so sánh màu xanh của cây bóng mượt như màu xanh của những viên ngọc lộng lẫy. Dù nhắm mắt lại ta cũng được sắc xanh tràn trề nhựa sống của cỏ cây, hoa lá. Cả khu vườn không chỉ mượt mà, óng ả mà nó còn đem đến một cảm giác trong lành, thanh tĩnh. Trên nền xanh ấy, những ngọn gió nhẹ nhàng ve vẩy làm lung lay những lá trúc thanh mảnh, kiêu sa. Chúng hòa mình và đung đưa theo chiều gió. Thấp thoáng trong sự lay động của cỏ cây là hình ảnh khuôn mặt “chữ điền” mờ ảo. Bóng dáng con người hiện lên đan xen cùng cảnh sắc thiên nhiên, hòa hợp vào nhau với những gì hiền dịu và nhẹ nhàng nhất.

Xem thêm:  Lê Quý Đôn cho rằng: "Thơ phát khởi từ trong lòng người ta", còn Ngô Thì Nhậm thì nhấn mạnh: "Hãy xúc động hồn thơ cho ngọn bút có thần". Từ những ý kiên trên, em hãy nêu lên vai trò quan trọng của tình cảm trong thơ

Huế là miền đất thơ mộng, trữ tình bên dòng sông Hương hiền hòa, yên ả. Và thôn Vĩ Dạ hiện lên với những hình ảnh thân thương nhất.

Gió theo lối gió mây đường mây

Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay?

Những hình ảnh thiên nhiên hiện lên nhưng sao buồn và man mác đến vậy. Mây và gió vốn phải hòa quyện vào nhau, gió thôi mây đưa nhưng ở đây chúng xa cách quá. Gió theo lối gió, mây theo đường mây, mọi thứ như xa lìa, chia cách. Ai đi đường ai thì cũng mặc kệ. Mây và gió cũng chẳng cần đến sự tồn tại của nhau nữa. Chúng cô lập, tách biệt khỏi nhau cũng giồng như lòng người đang càng xa cách. Câu thơ nhẹ nhàng nhưng lại mang một nỗi niềm nặng trĩu. Bên cạnh đó, dòng sông trôi theo dòng nước cũng mang sắc thái đượm buồn. Nước lờ lững trôi theo chiều gió, mệt mỏi và thiếu sức sống. Bên bờ, nhưng hoa bắp xám xịt, tối tam cung đang đu mình trong gió. Cảnh sắc mang một gam màu trầm lắng, miên man. Trong nền u ám đó, con thuyền xuất hiện nhưng cũng nhẹ nhàng và tĩnh lặng quá. Ánh trang làm mọi thứ trở nên mờ ảo, lung linh. Vốn dĩ trăng là rất đẹp, rất hữu tình nhưng ở đây trăng cũng yếu ớt và ảm đạm. Một câu hỏi như mang nặng sự tiếc nuối khôn nguôi. Liệu rằng con thuyền có kịp chở ánh trăng xinh đẹp kia hay không? Hay để từ đó nhà thơ muốn nói lên sự tiếc nuối cho tình yêu thơ mộng của chính bản thân mình?

Xem thêm:  “Tao muốn làm người lương thiện... Không được! Ai cho tao lương thiện? Làm thế nào cho mất những vết mảnh chai trên mặt này? Tao không thể là người lương thiện nữa…”. Câu nói cuối cùng của Chí Phèo đã bộc lộ rõ chủ đề tác phẩm. Hãy phân tích và chứng minh

Tạm xa ánh trăng, xa tình yêu dang dở, Hàn Mặc Tử trở về với thực tại.

Mơ khách đường xa, khách đường xa

Áo em trắng quá nhìn không ra

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà?

Điệp rừ “khách đường xa” được lặp lại hai lần làm nhịp thơ trở nên nhanh hơn, gấp gáp hơn. Hình ảnh cô thiếu nữ xuất hiện trong cái mờ ảo, không rõ ràng. Áo trắng là màu áo truyền thống của nữ sinh Huế. Đó là vẻ đẹp tinh khôi, trong trắng của những cô thiếu nữ độ tuổi trăng tròn đẹp nhất của một người con gái. Trong làn sương khói mờ mờ ảo ảo ấy, nhà thơ như tự hỏi chính mình về những băn khoăn trong tình cảm. Tình yêu cũng vậy, nó thực thực hư hư không rõ ràng. Mặc Tử cũng đang đi tìm kiếm câu trả lời cho chính mình. Liệu tình yêu ấy có sâu đậm, có nặng lòng hay chỉ là một chút tình cảm thoáng qua rôi lại vội biến mất?

Bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” với ngôn ngữ bình dị đã mang đậm tình cảm của con người nơi thôn quê mơ mộng. Bài thơ là tiếng lòng của chính tác giả, là tình cảm của ông đối với quê hương, đối với người con gái mà ông đem lòng yêu mến. Có lẽ chút nhẹ nhàng, sâu lắng của những vần thơ sẽ vang mãi trong lòng bạn đọc.

Xem thêm:  Tình yêu trong những truyện cổ tích: “Chử Đồng Tử”, “Trầu cau” và “Từ Thức”

Seen