Văn mẫu lớp 9

Phân tích bài thơ Con Cò của Chế Lan Viên

Đề bài: Phân tích bài thơ “Con cò” của Chế Lan Viên

Bài làm

Từ xưa đến nay, hình ảnh con cò đã trở nên thân thuộc trong thơ và ca dao. Thân cò tượng trưng cho sự chịu thương chịu khó của người nông dân, và là biểu tượng cho cuộc đời bất hạnh và bạc bẽo của người phụ nữ trong xã hội cũ. Đến với thơ của Chế Lan Viên, ta lại bắt gặp hình ảnh cò trắng là biểu trưng cho tình yêu thương vô bờ bến của dành cho những đứa con qua bài thơ “Con cò”.

Mở đầu bài thơ là những hình ảnh thật đẹp về tình mẫu tử.

Con còn bế trên tay

Con chưa biết con cò

Nhưng trong lời mẹ hát

Có cánh cò bay bay

Những ngày còn thơ bé, con chưa nhận thức được thế giới xung quanh nhưng mẹ đã mang hình ảnh con cò gieo vào tiềm thức ngây thơ của con qua những bài hát ru nhẹ nhàng. Những lời hát ấy đã ru con vào giấc ngủ êm ấm, thanh bình. Từng câu, từng chữ của câu hát đều mang dáng dấp bé nhỏ chủa những chú cò trắng vẫn ngày đêm lặn lội ngoài cánh đồng để tìm kiếm thức ăn. Cánh cò ấy, cứ chập chờn bay trong tiềm thức của con, nó khắc sâu như một phần kí ức mãi chẳng thể nào quên.

phan tich bai tho con co cua che lan vien - Phân tích bài thơ Con Cò của Chế Lan Viên

Phân tích bài thơ Con Cò

Hình ảnh con cò lại đi vào trong thơ qua sự biến điệu của ca dao xưa.

Xem thêm:  Kể lại truyện "Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu

Con cò bay la

Con cò bay lả

Con cò cổng phủ

Con cò Đồng Đăng

Đọc những vần thơ ấy lên, chắc hẳn chúng ta sẽ không thể không nhớ đến những câu ca dao đã đi cùng năm tháng như chính linh hồn của dân tộc.

Con cò bay lả bay la

Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng…

Con cò bay lả bay la

Bay từ cửa phủ, bay về Đồng Đăng

Đó là những khúc hát ru mà ngày bé ta vẫn được bà, được mẹ hát cho nghe những buổi trưa hè. Nhà thơ đã rất kheo léo trong việc đưa ca dao vào trong thơ của mình để tạo nên sự gần gũi và thân thuộc. Cánh cò cứ như thế, ăn sâu vào kí ức của con, cùng với tinh yêu thương vô bờ bến mà mẹ đã dành dụm và nuôi nấng con mỗi ngày.

Nhớ đến cò. Mẹ lại nhớ đến sự cực nhọc của những đôi cánh mỏng manh.

Cò một mình cò phải kiếm lấy ăn

Con có mẹ con ăn rồi lại ngủ

Con cò ăn đêm

Con cò xa tổ

Cò sợ cành mềm

Cò sợ sáo măng

Từ xưa, cò vẫn luôn phải lăn lội nơi đồng ruộng để kiếm ăn. Bóng dáng bé nhỏ ấy lam lũ giữa đất trời rộng lớn. Cò đi ăn đêm, gặp biết bao khó khăn, nguy hiểm nhưng nó chẳng bao giờ nản lòng. Bây giờ, con được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được mẹ chở che, bảo vệ. Thân cò ấy cũng giống như bóng dáng mẹ lam lũ để nuôi con lớn khôn nên người. Bao lo toan, cực nhọc mẹ sẵn sàng gánh vác đê rcho con một thanh bình, hạnh phúc. Đức hy sinh ấy cao quý biết nhường nào.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Mị để thấy được sức sống tiềm tàng của nhân vật này qua truyện Vợ chồng A Phủ - Tô Hoài

Cò cùng con lớn lên và trở thành người bạn thân thiết của tuổi thơ.

Con ngủ yên thì cò cũng ngủ

Cánh của cò hai đứa đắp chung đôi

Mai khôn lớn con theo cò đi học

Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân

Nhờ sự chở che và chăm sóc của mẹ, con lớn lên yên bình. Cánh cò vẫn luôn sát cánh cùng con. Cò cùng con lớn lên rồi cùng con cắp sắp tới trường. Lúc nào cò cũng ở bên, dõi theo và nâng bước chân con vững tin hơn trên dòng đời.

Cò là người bạn của quãng tuổi thơ tươi đẹp, rồi khi con trưởng thành, cò vẫn luôn đồng hành cùng con.

Lớn lên, lớn lên, lớn lên

Con làm gì?

Con làm thi sĩ

Cánh cò trắng lại bay hoài không nghỉ

Trước hiên nhà

Và trong hơi mát câu văn

Mai sau, khi trưởng thành, cò vẫn mãi là ngươi bạn luôn sát cánh bên con. Dù con làm gì thì cánh cò vẫn sống  mãi trong tâm hồn con, trong những sáng tác của con. Cánh cò mỏng manh, dịu dàng là tất cả tình cảm thân thương mà con gửi gắm trong tác phẩm của mình. Nó sẽ còn mãi trong tâm hồn con cho đến tận mai sau.

Đến đoạn thơ cuối cùng, cánh cò lại trở thành biểu trưng cho tấm lòng người mẹ.

Dù ở gần con

Dù ở xa con

Lên rừng xuống bể

Cò mãi tìm con

Cò mãi bên con

Cò lúc nào cũng ở bên, giống như mẹ, mãi mãi dõi theo từng bước chân của con. Dù con đi đâu, xa hay gần thì mẹ vẫn luôn ở bên để động viện và chở che cho con. Bởi với mẹ, con mãi là thiên thần bé nhỏ.

Xem thêm:  Anh (chị) hãy phân tích hình tượng cây xà nu trong truyện ngắn Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đờ,i lòng mẹ vẫn theo con

Câu thơ vang lên nghẹn ngào và xúc động. Nó trở thành triết lí của cuộc sống. Với người mẹ, con mãi luôn là đứa trẻ cần được chăm sóc và bảo vệ. Bởi thế, lúc nào mẹ cũng đi theo con, quan tâm và chăm sóc con từng ngày. Mẹ không quản nắng mưa, vất vả, lo toan cho con được cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Con sẽ là nguồn động viên và là sức mạnh để mẹ vượt qua tất cả khó khăn của cuộc sống này, chỉ cần nhìn thấy con khỏe mạnh và vui vẻ mỗi ngày.

Như vậy, bài thơ “Con cò” với những hình ảnh mộc mạc, thân thương đã ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng, sâu sắc. Để từ đó, ta biết yêu quý và biết ơn đối với người mẹ vẫn luôn bên cạnh ta mỗi ngày. Bài thơ sẽ mãi sống trong lòng bạn đọc bằng tình cảm mến yêu và trân trọng.

Seen