Văn mẫu lớp 7

Kể về ngày đầu tiên đi học mà em nhớ mãi

Đề bài: Kể về ngày đầu tiên đi học.

Bài làm

Trong đời ai cũng có những kỷ niệm khó quên, có thể là kỷ niệm vui, buồn gắn với gia đình, bạn bè, người thân. Đối với em thì kỷ niệm về ngày đầu tiên đi học là kỷ niệm khắc sâu nhất trong lòng em và mãi tới tận bây giờ em cũng không sao quên được.

Trải qua hai năm học ở lớp mẫu giáo thì cuối cùng em cũng có thể chính thức được bước vào ngôi mà em hằng mơ ước. Ngày tổng kết năm học của lớp năm tuổi, khi chia tay các bạn để bước vào kỳ nghỉ hè mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng ai cũng có những lời hứa hẹn sẽ gặp lại ở trường mới, lớp mới. Tất cả các bạn đều háo hức mong chờ và trong đầu thì lại lên kế hoạch nghỉ mát rồi cùng bố mẹ đi mua sắm, chuẩn bị đồ dùng cho năm học mới sắp tới.

ke ve ngay dau tien di hoc ma em nho mai - Kể về ngày đầu tiên đi học mà em nhớ mãi

Kể về ngày đầu tiên đi học

Hai tháng hè trôi qua nhanh chóng. Nếu như trước kia hè em cảm thấy nó trôi qua quá nhanh khi mà em chưa kịp chơi đủ thì đã tới lúc phải trở lại trường lớp. Ấy vậy mà năm nay có lẽ vì sự mong chờ của em nên em cảm thấy trôi qua thật chậm. Em còn nhớ ngày đầu tiên đi học đó là vào ngày mồng một tháng tám. Đây là ngày tập trung của cả trường để gặp mặt, phân chia lớp cho các em mới để bắt đầu một tháng học trước ngày khai giảng. Ngày nghe được lịch tập trung trên loa bố đã cẩn thận xem xét lại đồ dùng, sách vở đã chuẩn bị từ trước và thông báo ngày đi tập trung cho em để em chuẩn bị tâm lý. Thực ra em cảm thấy hồi hộp từ ngay lúc bố mẹ cùng đưa em đi sắm đồ dùng mới. Khi đó em đã thấy được sự khác biệt giữa mẫu giáo với tiểu học. Mẫu giáo thì chỉ cần chiếc balo nhỏ và đựng một quyển sách với bộ quần áo. Còn khi lên tiểu học số đồ mà bố mẹ mua rất nhiều: từ sách vở, bút thước, quần áo mới, tới những vật dụng nhỏ xinh khác mà mới đầu em còn không biết nó dùng để làm gì. Rồi chiếc cặp mẹ mua cho em cũng lớn hơn chiếc cặp trước đó nữa.

Xem thêm:  Hăy chứng minh rằng một trong những truyền thống, đạo lí đẹp của dán tộc Việt Nam là "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", "Uống nước nhớ nguồn"

Đêm trước ngày tập trung bố mẹ dặn dò em rất nhiều điều và phân công bố chính là người đưa em tới trường dịp này còn ngày khai giảng chính thức thì mẹ sẽ đưa em đi. Trước sự dặn dò của bố mẹ thì cả đêm đó em chập chờn, khó ngủ với biết bao cứ lòng vòng trong đầu. Ấy vậy mà em cũng ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Đến sáng sớm hôm sau mẹ gọi em dậy để ăn sáng và chuẩn bị đồ tới trường. Mặc trên người chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần đen mới. Khi ấy em cảm thấy mình giống như dã lớn hẳn rồi.

Trường cách nhà em rất gần nên bố đã dắt em đi bộ tới trường. Trên làng quen thuộc ấy giờ đây bỗng trở nên khác lạ với hình ảnh rất nhiều phụ huynh người thì đi xe, người thì dắt bộ đưa con tới trường. Khi đến cổng nhìn thấy rất nhiều băng rôn, khẩu hiệu, cờ hoa rực rỡ đón chào năm học mới. Các phụ huynh và các bạn học sinh mới được các thầy cô đứng ở cổng trường tiếp đón, chào hỏi và chỉ dẫn tới bảng tin để xem phân chia lớp và để tập trung. Lớp một năm nay có ba lớp và mỗi lớp mai mươi bốn học sinh.

Đến vị trí tập trung của và em thấy được trong đó có một số bạn đã học cùng em từ trước đó. Cả nhóm chạy lại hỏi thăm nhau tíu tít còn thì đứng ở khu vực đằng sau cùng với các phụ huynh khác. Gặp lại các bạn và biết rằng sẽ được học cùng nhau thì chúng em rất vui mừng. Cô giáo chủ nhiệm của em thì còn rất trẻ và em ấn tượng nhất với nụ cười tỏa nắng của cô giáo. Sau khi tập trung, lắng nghe những lời nhắc nhở của thầy thì các bạn học sinh về lớp để nghe cô giáo chủ nhiệm nhắc nhở, xếp chỗ và chép thời khóa biểu cho buổi học sau đó.

Xem thêm:  Văn biểu cảm về sự vật, con người - Cảm nghĩ về mái trường của em

Đối với em thì từng cảm xúc hồi hộp, vui mừng, cũng như lo lắng luôn được em khắc ghi trong đầu. Kể cả lúc trên đường về thì em vẫn suy nghĩ về giây phút gặp gỡ thầy cô, các bạn và những lo lắng, mong chờ về buổi học chính thức sắp tới. Ngày hôm đó là ngày em ghi nhớ nhất và chắc chắn sẽ không bao giờ quên được.

Mai Du