Văn mẫu lớp 9

Kể lại kỉ niệm sâu sắc của em về tình bạn

Đề bài: Kể lại một sâu sắc của em về tình bạn

Bài làm

Chúng ta sinh ra và lớn lên luôn nhận được biết bao tình yêu thương, chăm sóc của ông bà, cha . Ngoài tình cảm gia đình, cuốc sống của mỗi người sẽ còn có những mối quan hệ thân thiết khác. Trong số đó, tình bạn là một thứ tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng. Tôi đã rất may mắn vì có được những người bạn thật sự. Chúng tôi lớn lên cạnh nhau, cùng nhau tạo nên biết bao kỉ niệm buồn vui.Thế nhưng có một kỉ niệm sâu sắc với cô bạn thânmà tôi chẳng thể nào quên.

Hoa là đứa bạn thân nhất của tôi. Nhà cô ấy cạnh nhà tôi nên ngay từ nhỏ chúng tôi đã rất gắn bó. Từ những năm học mẫu giáo rồi lên cấp một, cho đên tận cấp hai, chúng tôi vẫn ngày nagỳ cùng nhau cắp sách tới trường. Tình cảm ấy, qua năm tháng lại càng thêm bền chặt và khó phai. Suốt mười hai năm đầu tiên của cuộc đời, hai đứa đã cùng mang đến cho nhau muôn vàn kỉ niệm. Những kỉ niệm của thời con nít, kỉ niệm của những năm tháng sống dưới mái trường. Tất cả, dù nhỏ bé hay lớn lao, dù buồn hay vui thì với tôi, chúng đều là những món quà vô giá mà tôi chẳng thể nào tìm lại được lần hai. Tôi trân trọng ngườiạn của tôi và đôi khi camtr thấy thật sự may mắn vì có nó luôn luôn đồng hành cùng tôi trên mọi chặng đường.

Xem thêm:  Soạn văn bài: Tìm hiểu chung về văn nghị luận

ke lai ki niem sau sac cua em ve tinh ban - Kể lại kỉ niệm sâu sắc của em về tình bạn

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn

Tôi còn nhớ, cách đây khoảng ba năm, khi tôi và Hoa còn là hai cô bé lớp sáu,chúng tôi đã trải qua một kỉ niệm mà tôi vẫn còn nhớ như in. Ngày đó, vì sinh ra và lớn lên ở nông thôn nên của chúng tôi gắn bó với ruộng đồng. Những ngày hè tháng năm, mấy cô và anh chị tỏng xóm vẫn rủ nhau ra đồng bắt cua về nấu canh hoặc để bán. Tôi và Hoa cũng thích lắm nhưng ba mẹ hai đứa đều cấm chúng tôi. Vậy là, chúng tôi lên một kế hoạch thật sự hoàn hảo để có thể thực hiện được của mình.

Vào một buổi trưa, ăn cơm xong cả nhà lên giường ngủ trưa. Tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo lời ba mẹ. Nằm nghỉ nhưng tôi không hề ngủ mà chờ ba mẹ ngủ say sẽ lẻn ra ngoài để cùng Hoa đi ra đồng bắt cua. Đúng như dự tính, ba mẹ vừa chìm vào giấc ngủ thì tôi khẽ đi ra cổng và đợi Hoa để đi với mấy anh chị trong xóm. Giữa trưa nắng, tôi và Hoa hí hửng xách theo một cái túi cước lên đường. Cả hai hào hứng lắm và cười khúc khích khi nghĩ đến cảnh buổi chiều sẽ mang một túi cua về trong sự ngạc nhiên của ba mẹ. Nghĩ đến nồi cua ngon tuyệt cho một bữa cơm mùa hè, tôi lại càng tràn trề vui sướng và hăng hái bước chân thật nhanh.

Xem thêm:  Trận mưa lụt vừa qua làm vỡ đê thật là khủng khiếp. Em hãy kể lại sự việc đó

Tôi và Hoa làm theo lời anh chị dạy về cách móc cua. Thò tay vào mà cua thật sự rất đau tay, rồi lại còn phải móc đất trong mà ra nữa. Chú cua đầu tiên bị tôi tóm gọn vào trong túi. Tôi sung sướng về thành phẩm của mình. Cứ thế, một, hai, rồi ba, bốn và nhiều chú cua khác bị tóm gọn. Thích thú vì bắt được nhiều cua nhưng tôi thấy đau tay ghê gớm, Bàn tay tôi bị cua cặp vào xây xước hết cả. Có chỗ, bị chú cua to cặp nó còn chảy máu. Thế nhưng, nghĩ đến túi cước đầy cua mang về cho ba mẹ tôi lại quên đi cái đau để tiếp túc hành trình móc cua. Bỗng tay tôi túm phải một cái gì đó to như  cán liềm. Tôi nói to với Hoa “Này, tao bắt được con cá lóc to lắm, qua đây xem”. Hoa chạy đến và hai đứa chăm chú nhìn xuống cánh tay của tôi đang từ từ lôi chú cá ra khỏi mà cua. Tóm được rồi tôi giơ cao lên nhìn sung sướng. Bỗng tôi hét lên và vứt tất cả xuống ruộng. Thì ra con cá lóc mà tôi lại là một con rắn dài ngoằng. Hai đứa sợ tím mặt và bỏ lại tất cả, một mạch chạy về nhà mặc cho các anh chị nói “Yên tâm đi, rắn ở dưới nước nó không cắn đâu”.

Xem thêm:  Suy nghĩ của anh chị về hiện trạng thực phẩm bẩn hiện nay

Ba mẹ đã đợi sẵn ở nhà, tôi kể cho ba mẹ nghe trong sự sợ hãi. Cũng may ba mẹ không mắng vì cái tội trốn đi mà họ chỉ cười ngặt nghẽo và nói “Từ nay hai đứa có giám trốn đi bắt cua nữa không? Cũng may là con rắn đó không cắn cho ấy nhé”. Tôi và Hoa đồng thanh “Con không giám nữa đâu ạ”. Trong bữa cơm, cả nhà vẫn trêu tôi về nồi canh cua “trong mơ”. Tôi cũng chỉ biết cười trừ bởi nỗi sợ chiều nay vẫn còn chưa buông tha cho đứa bé lớp sáu.

Đó là kỉ niệm khó quên của tôi và cô bạn thân. Một lần tò mò và sợ hãi. Một lần không nghe lời ba mẹ nên gánh phải cái kết đắng. Tuy nghĩ lại vẫn không hết run nhưng đó là kỉ niệm mà tôi nhớ mãi. Sau lần đó, tôi và Hoa vẫn cùng nhau tạo nên biết bao hồi ức đẹp của tuổi thơ đầy ắp tiếng cười và niềm vui.

Seen

 

Từ khóa tìm kiếm: