Văn mẫu lớp 12

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù của Nguyễn Tuân

Đề bài: của em về nhân vật trong truyện ngắn “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân.

Bài làm

Nguyễn Tuân là nhà văn được biết đến với một chữ “ngông” đáng khâm phục. Các tác phẩm của ông đều xaoy quanh những nhân vật có khi phách hơn người và thường là những anh hùng hay những vĩ đại. Một trong những nhân vật điển hình cho phong cách sáng tác của ông là Huấn Cao trong truyện ngắn “Chữ người tử tù”. Đó là một nhà nho có học thức uyên thâm và đặc biệt là cái tài viết chữ không ai có thể sánh bằng.

Huấn Cao được Nguyễn Tuân nhắc đến với một cái nhìn khâm phục và kính nể. Ông cũng được nhà văn đặt mình vào trong một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt đoa là một “tử tù”. Hoàn cảnh càng làm nổi bật lên khí phách ngang tàng và tầm vóc cao lớn của nhân vật. Nhà văn về Huấn Cao qua lời nhận xét của những nhân vật khác “Huấn Cao, hay là người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn ca tụng cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp đó không?”. Ông không chỉ có tài viết chữ “mà còn có tài bẻ khóa và vượt ngục” rất giỏi. Lời của viên quan coi ngục đã phần nào cho chúng ta biết được đôi nét về con người của nhân vật Huấn Cao. Họ nói về ông bằng một thái độ khâm phục và đề cao “giả sử tôi là đao phủ, phải chém những người như vậy, tôi nghĩ mà thương tiếc”.

Xem thêm:  Mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Hồ Chí Minh viết: "Hỡi đồng bào cả nước... không ai chối cãi dược". Hãy phân tích giá trị nổi bật của đoạn văn trên ở hai phương diện: nội dung tư tưởng và nghệ thuật lập luận

cam nhan ve nhan vat huan cao trong tac pham chu nguoi tu tu cua nguyen tuan - Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù của Nguyễn Tuân

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao

Thần thái cao quý và ngang tàng của Huấn Cao được thể hiện khá rõ qua cảnh áp giải lên quan trường. Ông cùng năm người anh em phải đeo chếc gông gỗ nặng ích trên vai và bước đi trong xiềng xích buộc chặt đôi chân. Ánh mắt sắc nhọn nhìn bọn lính tráng mà không hề mảy may sợ hãi. Khi bị rệp cắn đỏ cổ, mặc cho tên áp giải dọa nạt, ông vẫn “lãnh đạm, không thèm chấp, chỉ trút mũi gông nặng xuống thềm đá tảng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống đất đánh thuỳnh một cái”. Sự mạnh mẽ và dứt khoát của ông thật sự khiến người khác phải kiêng nể về dè dặt.

Huấn Cao rất được viên quan coi ngục coi trọng. Một buổi nhận tù nhân khác lạ hoàn toàn so với thường ngày. Sự hung dữ, mánh khóe vốn phải có của tên cai ngục đã bị đẩy lùi, thay vào đó là cặp mắt hiền lành, sự kiêng nể và biệt nhỡn đối với riêng Huấn Cao. Ông không những không đối đãi Huấn Cao giống một tên tử mà còn dành cho ông những gì đặc biệt nhất: một buồng giam được dọn dẹp sạch sẽ, những món ăn, rượu thịt thơm ngon mỗi bữa cơm tù. Tất cả là những món quà mà tên quản ngục muốn dâng lên vị nhân tài mà ông vẫn hằng ngưỡng mộ từ trước.

Xem thêm:  Bình giảng bài thơ Chiều tối (trích Ngục trung nhật ký của Hồ Chí Minh)

Là một người ngay thẳng và hùng dũng, Huấn Cao cảm giác có điều gì đó rất lạ ở tên cai ngục này. Mặc dù hắn đối đãi với ông đặc biệt chu đáo nhưng ông vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định cho mình. Ông đã thẳng thắn nói với cai ngục rằng “nhà ngươi đừng có tới quấy rầy ta nữa”. Ông khinh thường lũ tay sai chỉ biết đi nịnh bợ đám tham quan thối nát. Ông không muốn lại gần để bị nhiễm bẩn tâm hồn thanh cao của mình.

Huấn Cao là một nhà Nho có tài viết chữ mà ai cũng ngưỡng mộ. Chữ của ông quý đến nỗi ai có được chữ ấy để treo trong nhà là một niềm may mắn và vinh hạnh hết mực.  Thế nhưng “tính ông vốn khoảnh, trừ chỗ tri kỉ, ông ít chịu cho chữ. Có được chữ Huấn Cao mà treo là có được vật báu trên đời”. Cũng vì thê mà tên cai ngục luôn khao khát được vị tử từ ban cho cái chữ nhưng lại chẳng dám mở lời, chỉ dám tâm sự với thầy thơ lại. Hiểu được tâm tình của lão, thầy thơ lại đã kể lại cho Huấn Cao biết và cũng từ đây, cái nhìn mà Huấn Cao dành cho tên cai ngục đã thay đổi. Ông không còn ngờ vực hay tránh né mà lại vô cùng coi trọng tên quản ngục bởi ông ta cũng biết yêu, biết quý cái đẹp. Ông mỉm cười “thiếu chút nữa thì ta phụ mất một tấm lòng trọng thiên hạ”.

Xem thêm:  Em hãy giải thích và chứng minh nhận định: “Truyện Kiều tố cáo chế độ phong kiến thối nát chà đạp lên con người lương thiện một cách tàn nhẫn”

Tầm vóc cao quý của Huấn Cao được thể hiện rõ nhất qua cảnh cho chữ. Trong không gian chật hẹp và hôi hám của phòng giam, dưới ánh đuốc vàng mờ, Huấn Cao ngồi viết chữ. Tuy cổ đeo gông, chân vướng xiềng xích nhưng cũng không lại mất đi phong thái của bậc thánh hiền. Giữa không gian tăm tối hiện lên ánh sáng của ba tâm hồn cao quý. Huấn Cao coi trọng tấm lòng và sở thích cao quý của quản ngục, ông khuyên lão nên rời xa nơi tối tăm này, trở về quê hương để giữu gìn phẩm chất thanh cao, đáng quý.

Như vậy, nhân vật Huấn Cao là một trong những nhân vật điển hình cho phong cách sáng tác của Nguyễn Tuân. Huấn Cao đại diện cho cái đẹp, đại diện cho phẩm chất anh hùng và tầm nhìn vĩ đại mà Nguyễn Tuân luôn khao khát đi tìm. Gấp trang sách lại, ta càng thêm yêu quý nhà văn hơn nữa.

Seen