Văn mẫu lớp 12

Cảm nhận về bài thơ Đất Nước

Đề bài: Anh/chị hãy viết bài văn nêu của mình về bài thơ

                                                                                             Bài làm

Thơ ca Việt Nam 30 năm (1945-1975) là một dàn hợp xướng những khúc ca, những giai điệu ngọt ngào về đất nước. Ta không thể nào quên một đất nước"thành văn trên mình ngựa" trong thơ Trần Mạnh Hảo. Hay một đất nước như "Bà mẹ sớm chiều gánh nặng- nhẫn nại nuôi con một đời im lặng". Những câu bình giảng dưới đây là của 9 câu thơ đầu bài Đất nước.

Ở đó, nhà thơ trăn trở, suy tư về cội nguồn quá khứ dân tộc để trả lời cho câu hỏi: "Đất nước có từ bao giờ? Nhà thơ là một trong những nhà thơ tiêu biểu của thơ năm chống Mĩ cứu nước. Thơ Nguyễn Khoa Điềm lôi cuốn người đọc bởi xúc cảm lắng đọng, giàu chất suy tư. Bài thơ Đất Nước là một đoạn trích tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật độc đáo ấy. Đất Nước là phần đầu chương V của trường ca “Mặt đường khát vọng” – tác phẩm được ra đời vào năm 1971, giữa lúc của kháng chiến chống Mĩ diễn ra khốc liệt.

Đất nước là chủ để nóng mà từ trước đến nay rất nhiều nghệ sĩ hướng tới. Được khơi nguồn từ đề tài quen thuộc ấy, nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm có cho mình một lối đi riêng không giống bất cứ ai. Nguyễn Khoa Điềm từng chia sẻ: “Đất Nước với các nhà thơ khác là của những huyền thoại, của những anh hùng nhưng với tôi là của những vô danh, của nhân dân”. “Tôi cố gắng thể hiện hình ảnh Đất Nước giản dị, gần gũi nhất”. Rút ra từ trường ca “Mặt đường khát vọng”, đoạn trích “Đất Nước” là sự kết tinh của những sáng tạo độc đáo, mới mẻ của Nguyễn Khoa Điềm. Với 9 câu thơ mở đầu, nhà thơ đã đưa người đọc trở về với lịch sử của dân tộc để trả lời cho câu hỏi đất nước có từ bao giờ:

Xem thêm:  Để nhắc nhở con cháu về lòng kiên trì, cha ông ta thường nói: "Có công mài sắt có ngày nên kim". Em hãy làm sáng tỏ lời dạy trên

Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi

…………………………..

Đất Nước có từ ngày đó

 dat nuoc - Cảm nhận về bài thơ Đất Nước

Cảm nhận về bài thơ Đất nước

Đất Nước bắt đầu từ một cách trang trọng mà hết sức bình dị, gần gũi:

Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi

Đất Nước có trong những “cái ngày xửa ngày xưa” mẹ thường hay kể

Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bà ăn bây giờ

Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc

Đất Nước vốn là giá trị bền vững, vĩnh hằng, không gì cod thể thay đổi được; Đất Nước được tạo dựng, bồi đăp qua nhiều thế hệ cha ông đi trước và lớp trẻ theo sau, được truyền từ đời này, sang đời khác: Khi ta lớn lên Đất Nước đã có rồi, Đất Nước xuốt hiện mà không ai biết dõ. Đứng trước một Đất Nước thiêng liêng như thế, lòng thơ dâng trào niềm xúc động và thành kính. Hai từ “Đất Nước” được viết hoa một cách trang trọng. Đó là cách mà nhà thơ thể hiện niềm tự hào và lòng thành kính trước Đất Nước của mình. Khi ta cất tiếng khóc chào đời, khi ta lớn lên, Đất Nước đã hiện hữu, đất nước lớn lên cùng ta và theo ta xuốt năm tháng cuộc đời.

Đât Nước có từ bao giờ, Suy ngẫm về cội nguồn của Đất Nước, Nguyễn Khoa Điềm bỗng phát hiện: Đât Nước có trong những cái ngày xửa ngày xưa mẹ kể, Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bà ăn. Mẹ Đất Nước vừa cổ kính lâu đời vừa bình dị, mộc mạc hiện ra trong câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm, đất nước có nguồn gốc bình dị như vậy thôi sao thật đáng yêu. Đất Nước là văn hóa kết tinh từ tâm hồn Việt. Từ truyện cao dao, cổ tích đến tục ngữ, “miếng trầu” đã là một hình tượng nghệ thuật mang tính thẩm mĩ, là hiện thân của tình yêu thương, lòng thủy chung của tâm hồn dân tộc.

Xem thêm:  Trong truyện ngắn Đời thừa, nhà văn Nam Cao viết: "Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho…". Hãy bình luận ý kiến trên và phân tích một số tác phẩm của Nam Cao để làm sáng tỏ quan điểm nghệ thuật đó

Cùng với tục ăn trầu, Đât Nước còn, gắn liền với những phong tục khác:

 Tóc mẹ thì bới sau đầu

 Cái kèo cái cộ thành tên

Thân thương, mộc mạc biết chùng nào là búi tóc sau đầu của mẹ, là những nếp nhà dựng lên từ cái kèo, cái cột, mái lá, tường rơm, vách đất mà cũng thành tên, là cách đặt tên con giản dị nôm na. Mộc mạc, thân thương vật như đó cũng là một phần của Đất Nước.  Đất nước thật là bình dị và dễ dàng định nghĩa.Và Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc. Hình ảnh Đất Nước thật thân thuộc với những lũy tre xanh rì, những búp măng non bật mình vươn thẳng với câu chuyện Thánh Gióng nhổ tre đánh giặc còn vang vọng mãi. Với Nguyễn Khoa Điềm, Đất Nước còn ẩn mình trong những vật nhỏ bé nhất. Đất Nước ẩn mình trong hạt muối mặn,  rồi nhánh gừng cay; đằm sâu trong tình thương mẹ cha: Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn. Dù sống thiếu thốn, gian khổ, cha mẹ ta vẫn thương yêu nhau như gừng cay muối mặn, vẫn gắn bó trước sau, mặn mà.

Đất Nước mình giản dị thân thương là thế mấy ai có thể quên được. Hình ảnh Đất Nước còn có trong từng bông lúa, củ khoai dân ta trồng cấy. Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng. Hình ảnh thơ giản dị nhưng gợi ra tập quán sản xuất gắn liền với lúa nước của dân tộc Việt Nam. Để làm ra hạt gạo trắng ngần, bát cơm thơm, người nông dân phải dầm sương, dãi nắng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, tỉ mỉ xay, giã, dần, sàng. Hình ảnh thơ gợi lên bao sự lam lũ, vất vả, nhọc nhằn cùng phẩm chất cần cù, chịu khó của những người chân lấm, tay bùn.

Xem thêm:  Bình giảng đoạn thơ sau đây trong phần đầu bài “Việt Bắc” của Tố Hữu: "Mình về mình có nhớ ta...Tân Trào, Hổng Thái, mái đình, cây đa"

9 câu đầu khép lại bằng tứ thơ khái quát về thời điểm hình thành Đất Nước: Đất Nước có từ ngày đó. Đoạn thơ chín câu, tám lăm chữ mà không hề có một từ Hán Việt. Ngôn ngữ thơ bình dị, gần gũi, nồng hơi thở cuộc sống. Tính chính luận đã làm sáng đẹp chất trí tuệ hài hòa với chất trữ tình đậm đà. Đoạn thơ đã “nhịp mãi một tấm lòng sứ điệp” để ta thêm yêu và tự hào vể Đất Nước.

       Vũ Lương

Từ khóa tìm kiếm:

  • cảm nhận về 9 câu đầu của bài thờ Đất nước
  • cảm nhận về đoạn thơ khi ta lớn lên trong bài đất nước