Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về thầy cô giáo chủ nhiệm của em năm lớp một

Đề bài: về thầy cô giáo năm lớp một của em

Bài làm

Trong , chúng ta không chỉ nhận được tình yêu thương, sự quan tâm, chăm sóc của gia đình mà ta còn nhận được sự dạy bảo tận tình và tâm huyết của thầy cô giáo. Thầy cô là người cầm tay lái dẫn dắt ta đi đến thành công.

Ngay từ khi bước chân vào lớp một, cái khoảnh khắc mà có lẽ chẳng ai có thể quên được trong ngày khai giảng đầu tiên của cuôc đời, cô giáo chủ nhiệm đã tiếp cho tôi thêm sức mạnh để tôi có thể buông bàn tay ấm áo của mẹ mà bước vào lớp. Ánh mắt dịu dàng của cô, nụ cười thân thiện của cô đã xua tan đi tất cả nỗi sợ hãi và lo lắng trong lòng tôi.trước khi bước vào trường. Nhờ có cô, tôi đã không còn rụt rè mà núp sau lưng mẹ nữa. Cô dắt tay tôi vào chỗ ngồi rồi gọi từng bạn lên . Cũng từ hôm đó, tôi bắt đầu một cuộc sống mới, ở một môi trường mới, với những người bạn mới và cô sẽ là người dìu dắt và đồng hành cùng chúng tôi trong năm học đầu đời đầy thú vị.

cam nghi ve thay co giao chu nhiem cua em nam lop mot - Cảm nghĩ về thầy cô giáo chủ nhiệm của em năm lớp một

Cảm nghĩ về thầy cô giáo

Tôi vẫn nhớ trong một bài hát người ta nói rằng “Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo. Khi đến trường, cô giáo như mẹ hiền”. Câu nói ấy quả không sai. Mẹ là người dạy dỗ ta những năm tháng tuổi thơ, dạy cho ta những tiếng bi bô tập nói, dạy ta những bước chân chập chững đầu đời. Khi đến trường, cô giáo lại là người chăm sóc và quan tâm ta bằng tình yêu thương dịu hiền như tình yêu của mẹ. Từng nét chữ nghuệch ngoạc của tôi nhờ có cô uốn nắn mà trở nên gọn gàng, sạch đẹp. Cô cầm tay từng bạn , đưa đều theo nét chữ. Cô kiên nhẫn chờ đợi chúng tôi viết đẹp lên mà không hề trách mắng.

Xem thêm:  Soạn văn bài: Xây dựng đoạn văn trong văn bản

Cô giáo chủ nhiệm năm lớp một là người giáo viên mà tôi biết ơn và cảm thấy yêu quý nhất. Cô đã dạy tôi những nét chữ đầu tiên, dạy tôi từng con số và chữ cái. Đó có thể là bài học tưởng như rất đơn giản nhưng lại có vai trò quan trọng nhất. Không có sự hướng dẫn của cô thì làm sao chúng tôi có thể biết đọc, biết viết để học được cho đến ngày hôm nay. Dẫu biết rằng đấy là trách nhiệm và cũng là nghề của thầy cô nhưng sự dạy dỗ và quan tâm chăm sóc của cô làm tôi thấy ấm áp.

Ngày đó, chúng tôi mới chỉ là những cô cậu nhóc sáu tuổi vẫn còn ham vui và nghịch ngợm. Tôi nhớ có lần hai bạn trọng lớp chỉ vì tranh nhau mà đánh nhau. Cô giáo không hề trách ai cả, cũng không nặng lời mà lại nhẹ nhàng khuyên bảo các bạn ấy. Cô bảo là chúng ta phải biết yêu thương và chia sẻ với nhau, không nên ích kỷ vì sở thích của bản thân bởi người khác cũng có sở thích của riêng họ. Nếu biết chia sẻ và cảm thông thì ai cũng sẽ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Cũng từ hôm đó, hai bạn ấy không còn tranh giành nhau nữa mà có gì cũng san sẻ và  chơi cùng với nhau. Các bạn trong lớp cùng từ đó mà gần gũi với nhau hơn, chuyện cãi vã hay trnah giành được hạn chế rất nhiều. Tự nhiên tôi thấy cô giỏi quá, không cần to tiếng mà vẫn khiến cho đám trẻ tinh nghịch biết ngoan ngoãn nghe lời.

Xem thêm:  Bàn về học vấn với con người và cuộc sống, ngạn ngữ Hi Lạp có câu: "Học vấn là những chùm rễ đắng cay nhưng hoa quả lại ngọt ngào". Em hãy giải thích và trình bày cảm nhận của mình về ý kiến trên

Bây giờ, dù đã trải qua sau năm học, nhưng tôi vẫn không thể nào quên được hình ảnh người cô giáo dịu hiều trong tà áo dài trắng tinh khôi của ngày khai trường đầu tiên. Vẻ đẹp dịu hiền của cô càng thêm duyên dáng với bộ tóc dài, đen nhánh, giản dị nhưng lại vô cùng xinh đẹp. Cô là người thầy đầu tiên của tôi, là người mà tôi vô cùng biết ơn và kinh trọng.

Cô giáo chủ nhiệm năm lớp một của tôi là người thầy giỏi nhất, tốt nhất trong lòng tôi. Mong cho cô luôn luôn mạnh khỏe để dìu dắt những thế hệ hóc trò mới. Cô chính là người truyền lửa và người dẫn dắt chúng tôi đên với con đường tươi sáng phía trước. Cảm ơn cô, người giáo viên vĩ đại và đầy kính yêu.

Seen