Văn 7 Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về ông của em

Đề bài: Em hãy viết một bài văn ngắn  về người ông kính mến của mình

Bài làm

Trong gia đình em, có rất nhiều người mà em thương, mà nói chung là ai em cũng đều yêu thương hết mực, ông nội, ông ngoại em đều thương như nhau. Nhưng có lẽ do em ở với ông nội nhiều  hơn nên tình cảm dành cho ông lớn hơn. Có lẽ trong nhà, tôi là người gần gũi với ông nhất, người ông kính mến mà tôi luôn yêu thương trân trọng, lúc nào tôi cũng bám theo ông như cái đuôi bóng, ông bảo tôi đi đâu tôi cũng không đi đâu cả, nghe ông kể chuyện cổ tích.

Tôi rất thích theo ông ra vườn, theo ông chăm những cái cây con con. Cái vườn do ông dựng lên, ông trồng biết bao là cây, nào là cây ăn quả, cây hoa, cây kiển, mấy loại cây ti ti đến to đùng đều do tay ông trồng. Hàng ngày, ông rất hay bắt sâu và tỉa cành cho cây. Ông còn dạy tôi cách chăm sóc nữa cơ, vì ông muốn khi tôi lớn lên cũng sẽ yêu chúng như ông. Điều làm tôi thích nhất ở khu vườn là những quả chín mọng trên cây. Mỗi lần tới mùa quả chín ông lại khều cho tôi ăn, quả nào cũng ngọt, cũng thơm. Tôi rất sung sướng khi nhận chùm quả từ tay ông. Cái vị ngọt cùa quả cũng giống như tình yêu thương mà ông dành cho tôi, đến hết cuộc đời này tôi vẫn mãi yêu ông.

Xem thêm:  Để nhắc nhở con cháu về lòng kiên trì, cha ông ta thường nói: "Có công mài sắt có ngày nên kim". Em hãy làm sáng tỏ lời dạy trên

Rồi tôi lên lớp một, ba mẹ tôi chuyển nhà vào thành phố làm ăn, để tôi ở lại với ông bà. Lúc đầu tôi rất nhớ ba mẹ và rất hay khóc vì xa ba mẹ ai lại không nhớ chứ. Ông đã rất khổ vì tôi, lại rất thương tôi, vì những lúc nhớ mẹ mà tôi không ăn uống, không đi học mà chỉ ngồi một chỗ mà khóc. Bà tôi cũng thương tôi nhưng vốn nóng tính bà đạ mắng tôi, như thế tôi càng khóc nhiều hơn.

Ông tôi tuy hiền lành nhưng vẫn nói lại bà, ông bênh tôi, ông sợ tôi khóc nhiều quá sẽ hại sức khỏe. Ông nói tôi còn nhỏ, cần được bảo ban từ từ, rồi sau này lớn lên tôi sẽ ngoan nhất làng cho xem. Thế rồi ông ôm tôi vào lòng, vỗ về an ủi tôi như một con mèo ngoan ngoãn tôi nằm gọn trong lòng ông.

Từ đó tôi đã không khóc nữa, chịu ngoan ngoãn vâng lời ông bà, ăn uống và học hành ngoan ngoãn. Ông chăm sóc tôi từng li từng tí, đến trường đón tôi, có món gì ngon ông cũng cho tôi, nấu nước cho tôi tắm, đưa tôi đi học rồi lại đón tôi về… Dường như tình yêu của ông đã làm tôi quên đi mẹ. Tuy cũng nhớ mẹ nhưng mỗi lần mẹ về thăm, tôi không còn quấn quýt với mẹ như trước nữa. Thế mà chỉ một buổi với trường mà tôi đã thấy nhớ ông, nhớ hơi ấm của ông, chỉ muốn quay về ngay ôm ông thật chặt.

Xem thêm:  Giải thích câu tục ngữ Uống nước nhớ nguồn

 ng - Cảm nghĩ về ông của em

Cảm nghĩ về ông

Rồi năm tôi lên lớp sáu, ba mẹ tôi về ở gần nhà ông, tôi dọn về ở với ba mẹ để ba mẹ dễ chăm sóc và để ông bà có nghỉ ngơi. Vì bận học, bận làm và mải chơi quá nên ít qua thăm ông. Nhiều lúc ông nhớ tôi quá nên qua thăm tôi,qua thăm đứa cháu cưng của mình. Ông hỏi tôi sao không sang thăm ông, hay không thương ông nữa. Tôi hứa với ông sẽ sang ông nhiều hơn, nhưng tôi chưa kịp thực hiện lời hứa thì ông phải vào bệnh viện vì những căn bệnh tuổi già.

Nghe bác sĩ nói ông bị ung thư, lí do là khối u trên lưng ông. Bác sĩ nói ông không thể chữa được nữa và ông chỉ còn sống được mấy tháng nữa thôi. Nghe vậy tôi thấy sợ vô cùng, tôi thấy đau lòng vô cùng. Tôi đã từng nhĩ tới việc phải xa ông mãi mãi, vì tôi quen việc ông luôn ở cạnh mình rồi. Nhưng rồi chuyện ấy bây giờ lại đến với tôi, tôi không tin đó là sự thật. Tôi sắp phải xa ông. Tôi hối hận vì đã mải chơi mà không qua thăm ông, tôi đau lòng lắm. Từ đó mỗi lúc đi học về là tôi cứ quấn quýt bên ông.

Tôi cố gắng chăm sóc ông thật tốt, với hi vọng ông khỏi bệnh. Thế rồi một bữa tôi đi học về thấy trong nhà đông người, tôi linh cảm có chuyện không hay. Bước vào thì nghe mẹ bảo ông sắp đi rồi. Tôi oà lên khóc và nhào tới nên giường ông. Ông nở một nụ cười mãn nguyện bảo tôi hãy cố gắng học hành, vâng lời cha mẹ. Tôi vâng dạ theo ông. Ông nhìn con cháu lần cuối rồi thanh thản ra đi. Trong đám tang ông tôi đã khóc rất nhiều. Và sau đó tôi không thể nào chấp nhận được sự thật này. Hình ảnh ông vẫn còn trong tim tôi.

Xem thêm:  Dựa vào những tác phẩm đã học hoặc đã đọc và các mẩu chuyện về Bác Hồ kính yêu hãy chứng minh rằng nhân dân ta đã được Bác dành cho tình yêu bao la, sâu nặng, đặc biệt là thiếu niên nhi đồng

Bây giờ tôi đã lớn khôn, đã trưởng thành rồi. Ông tôi vẫn luôn ở trong lòng tôi, tình yêu của ông dành cho tôi  tôi vẫn luôn khắc ghi, Mỗi lần về lại khu vườn tôi vẫn thấy hình bóng ông vẫn còn ở đó. Giờ đây tôi bắt đầu về điều mà tôi hứa với ông năm ấy. Sẽ cố gắng học giỏi và vâng lời.

Vũ Lương