Văn 7 Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

Đề bài: Anh chị viết một bài văn về  mình

                                                                                            Bài làm

Trong gia đình em có rất nhiều người mà em yêu quý, ai em cũng yêu thương hết lòng, không ai thiên vị với ai cả. Nhưng trong đó người mà gắn bó với em nhất đó chính là mẹ yêu thương. có nụ cười vô cùng đẹp như tâm hồn mẹ vậy.

Mẹ em có mái tóc dài, đen óng ả, chính vì vậy mà tóc em cũng có gen di truyền đen không kém. Chắc xinh mỗi cái tóc thôi, còn chẳng giống mẹ tẹo nào. Mẹ em có nụ cười rất đẹp, nó hiền đến mức mà nhìn thấy lần đầu tiên thôi là đã quý mẹ em lắm rồi. Mẹ là người vô cùng vui tính và cởi mở, mọi người ai cũng yêu thương mẹ em. Có chút gì đó là mẹ em mang chia hết cả xóm, có nhiều lúc em phải cất dấu để ăn mình, không phải vì mẹ không thương em đâu, mà do mẹ không muốn em ăn quá nhiều đồ ngọt. Chính vì vậy mà bọn trẻ con trong xóm quý mẹ em. 

Xem thêm:  Phân tích bài thơ “Trở về quê nội” của Lê Anh Xuân

nụ - Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

Cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

Hàng ngày, mẹ em ra nương làm cỏ, tra ngô, trồng cây ăn quả và nuôi gà lợn để kiếm nhiều tiền nuôi em ăn học. Mẹ làm từ sáng đến đêm, lấm lem bụi bẩn, rồi lại lo cho em từ miếng ăn đến giấc ngủ.

Mẹ em hay đau lưng lắm, nhưng mẹ chẳng kêu với ai cả, vì gia đình một mình mẹ em gánh vác, ông bà đã già yếu cả rồi, em thì còn nhỏ, thì làm việc ở xa lắm rất lâu mới tranh thủ về nhà một chút, mọi việc ở nhà mẹ lo chu toàn không sai sót một li nào cả. Có đôi lúc em nói với mẹ, mẹ phải chăm sóc bản thân và cứ làm đẹp cho bản thân như mấy cô trong xóm ấy. Mẹ chỉ lắc đầu, điều mẹ mong mỏi nhất là sự trưởng thành của tụi em chứ không phải việc làm đẹp. Chỉ cần chúng em học giỏi, và trưởng thành là món quà vô cùng quý giá mẹ muốn nhận.

Mẹ em hay giúp đỡ các cô gì trong xóm, ai cũng nể phục mẹ em. Một mình xây nhà to cửa rộng, thân gái đêm hôm đi vay từng đồng tiền, từng bát gạo để lo cho em lúc em bị bệnh. Ba giờ sáng thức đêm để hái chè rồi 5 giờ đạp xuống chợ bán được vài hào lại mua bánh kẹo cho em ăn. Từ bé đến giờ em thích gì mẹ đều mua, chưa bao giờ mẹ từ chối. Có nhiều lúc em còn khóc lóc vì mẹ mua không đúng thứ mình thích. Cứ thế rồi lớn dần mới biết mình giống như công chúa của mẹ. Mẹ khổ rồi nên muốn em có nhiều thứ hơn mẹ, sung sướng hơn mẹ.

Xem thêm:  Biểu cảm về mùa xuân trên quê hương em

Mẹ dạy bài em, vì em toàn ngủ gật nên mẹ toàn để sẵn cái roi chỉ cần em hư là bị ăn rùi ngay, em sợ lắm, nhưng giờ hiểu ra mẹ cũng là muốn mình sống hạnh phúc và có đủ kiến thức mà thôi. Tuy trải qua nhiều khó khăn như thế, nhưng mẹ luôn mỉm cười, mỉm cười khi em làm điều sai, mỉm cười khi em được điểm 10, mỉm cười khi em giúp ai đó. Khi mẹ đau mẹ cũng cười như để em không thấy nỗi đau ấy.

Em còn nhớ cái hồi đó, khi mà em bị ốm nặng, nhà chẳng có đủ tiền mẹ phải chạy vạy khắp nơi để vay được vài đồng chữa bệnh cho em. Nhà chẳng có gì ăn, mẹ mua chịu một ít thịt về nấu cháo cho em ăn, nhưng lúc đấy em chỉ muốn ăn rau khoai sào, em ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy em thấy mẹ cầm đĩa rau sào tỏi gọi em dậy bón cho em ăn. Mẹ chẳng mắng cũng chẳng bao giờ giận em. Mẹ luôn bao bọc và che chở em xuốt trên đời bé ấy.

Em rất yêu mẹ, thật may mắn khi em là con của mẹ. Mẹ à! Con sẽ học thật giỏi, sau này con kiếm nhiều tiền đưa mẹ đi chơi.

Vũ Lương