Văn 7 Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường

Đề bài: Anh chị hãy viết bài văn  về ngày đầu tiên bước vào trường

Bài làm

cứ lặng lẽ trôi đi để lại cho con người ta nhiều dư âm vang vọng về một thời tuổi thơ đẹp đẽ. Và rồi, nó đã khắc lên trái tim mỗi cô cậu học trò niềm say sưa ngây ngất trong những một thời. Thế là đã chia tay với những tia nắng hát lên theo từng tiếng ve, chia tay với chùm hoa đỏ cả góc trời, với màu khăn quàng đỏ thắm trên vai mỗi cô cậu , đặt lại bao niềm nhớ nhung, nuối tiếc dưới mái trường Trung học cơ sở. Giờ đây, ngưỡng cửa thời gian của những thử thách dưới mái trường Trung học phổ thông đang rộng mở chào đón chúng ta, những thách thức và những trải nghiệm mới đang chờ đón phía trước đợi chúng em vượt qua. Trong cái không khí mát mẻ của những đầu thu năm nay, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của .

Kết thúc một đường đua dài với nhiều dấu ấn khó phai, những kỉ niệm mà cả đời có khi không có lại được, kể từ giờ phút này, tôi – bạn và tất cả chúng ta sẽ bắt đầu từ một chân trời mới trong cuộc hành trình vươn tới đỉnh cao của tri thức, nơi mới mẻ mang tên hạnh phúc. Khép lại những giây phút lén nhìn qua ô cửa sổ ngắm những chùm phượng vĩ xanh non mà lòng đầy bâng khuâng, những nhánh bằng lăng tím biếc mà lòng ao ước đến khoảnh khắc được thỏa mình "quậy phá" trong mùa hè nắng cháy năm ấy. Mới đó mà cũng chỉ còn thưa thớt vài chùm hoa phượng nở muộn, vài cành bằng lăng còn sót lại và đâu đó không còn bản đồng ca râm ran mùa hạ nữa của những chú ve xin đẹp cuối hè! Ánh nắng oi bức, chói chang đã "chạy trốn", để lại theo sau là cái không khí mát mẻ của mùa thu vàng nắng.

Điều đó cũng có nghĩa mùa tựu trường đã điểm, tiếng chuẩn bị ngân vang, ngưỡng cửa Trung học phổ thông đã đến. Tôi thật tự hào và vui mừng biết bao khi mình được học dưới mái trường mang tên Ba Vì – nơi đã để lại những kỉ niệm khó phai trong những ngày vui chơi – học tập. Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Cái cảm giác dễ chịu và mát mẻ.

Xem thêm:  Soạn văn bài: Bố cục trong văn bản

trường - Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường 

Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước vào trường

Tháng Tám – tháng giao mùa từ cuối hạ đến đầu thu – cái khoảnh khắc mà lá vàng bắt đầu rơi cuốn theo hương ổi găng đánh thức cả một miền kí ức thì đó cũng là phút giây tôi bước vào cánh cửa của một thế giới hoàn toàn khác – một thế giới muôn màu muôn vẻ. Nơi mọi thứ đều lạ lẫm, nhưng thật may mắn là vẫn có vài người bạn thân yêu ở đây. Tất cả những điều ấy sẽ để lại trong tôi một kí ức khó phai của buổi đầu tựu trường. Tôi sẽ phải làm quen dần với môi trường ở đây bởi những thử thách trên đó sẽ khác hoàn toàn tuổi thơ ở cấp Trung học cơ sở. Đây là mái trường giúp tôi đến gần hơn mái trường đại học.

Tôi vẫn nhớ như in buổi đầu bước vào cái thế giới muôn màu muôn vẻ ấy, một cảm giác rất khác. Ngày đầu tiên đến với mái trường Trung học phổ thông Ba Vì không phải là một ngày đẹp trời trong không khí mát mẻ của mùa thu, cũng không phải tiết trời oi ả, nóng nực của mùa hạ mà là một ngày nắng ấm – khoảnh khắc đẹp nhất của giây phút chuyển mùa.Một bức tranh thiên nhiên vô cùng đẹp. Một bầu trời trong xanh hiện ra với những đám mây bàng bạc trôi nhẹ dưới ánh bình minh thật là tuyệt vời, từng vạt nắng bắt đầu trải dài trên khắp nẻo đường, ngõ xóm. Tôi thấy mình như lớn hơn, trưởng thành hơn và dường như xuất hiện trong tôi là một cảm giác lạ lùng, xốn xang biết chừng nào, bao bạn đang tung tăng bước vào trường chắc cũng giống tôi lúc này.

Xem thêm:  Đất nước ta có nhiều di sản văn hoá nổi tiếng. Em hãy giới thiệu về một di sản văn hoá dân tộc có ở địa phương mình

Hồi tưởng lại điều này trong những năm về trước – thời điểm đang còn thỏa sức nô đùa dưới mái trường Trung học cơ sở thân yêu. Sau ba tháng hè "quậy phá", chúng tôi trở lại với mái trường thân quen, với những hàng cây, ghế đá thấm nhuần bao kỉ niệm. Nhưng bây giờ, trước mắt tôi không còn là những hàng cây, ô cửa in đậm kỉ niệm nữa mà là một chân trời mới lạ. Lúc này, hình cảnh đầu tiên hiện lên trước mắt tôi là hai hàng dừa trong khuôn viên như "đội ngũ lễ tân" dẫn lối vào trường.

Hàng chữ "Trường Trung học phổ thông Ba Vì chào mừng các em học sinh lớp 10" chạy trên bảng điện tử làm tôi càng thêm hãnh diện, vui sướng khi được trở thành một thành viên của đại gia đình Ba Vì. Tôi đã lớn rồi ư, thật khó tin cổng trường đi vào, hình ảnh đầu tiên hiện ra là dãy nhà hai tầng hình chữ U cùng những bồn hoa, cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Toàn bộ khung cảnh của trường hiện lên trong nắng sớm thật đẹp và uy nghiêm. Mọi thứ ở đây hoàn toàn mới mẻ và xa lạ! Bằng lòng và kiêu hãnh của một thành viên mới, tôi bước vào trường và điều đó cũng đã đánh dấu một bước khởi đầu mới trong chặng đường dài.

Vào đến trường, nhìn những chùm hoa phượng nở muộn đỏ rực đang tung tăng trước gió, những cánh hoa bằng lăng tím biếc đang vui vẻ, từng hàng ghế đ đang trò chuyện với nhau, tôi lại nhớ những kỉ niệm khó phai của tuổi học tr năm ấy. Nhìn những chú chim non đang ríu rít hót, như đang chào đón chúng tôi, xen vào đó là những tiếng ve còn sót lại của khoảng trời mùa hạ, lòng tôi lại trào dâng nhiều cảm xúc phức tạp. Trong khoảnh khắc ấy, tôi lại bắt gặp "lũ quỷ" học chung từ lớp sáu. Và điều đó cũng là điểm khởi đầu cho một tình đoàn kết, là cánh cửa thời gian để tìm lại quá khứ với những mong ước kỉ niệm một thời.

Xem thêm:  Phân tích Bài Thơ Về Tiểu Đội Xe Không Kính của Phạm Tiến Duật

Trong không khí phấn khởi của một ngày mùa thu đầu tháng Chín, từng tia nắng ló sau ngọn cây soi sáng thêm cho nét mặt của tuổi học trò một ấn tượng khó phai. Và đặc biệt hơn nữa, hòa chung với không khí phấn khởi của ngày khai trường, mái trường Trung học phổ thông Ba Vì đã long trọng đón đại biểu cấp Trung ương về dự. Và một trong số đó là người con của đất Ba Vì thân yêu.

Trong lòng tôi lúc này rạo rực lên một niềm kiêu hãnh, một sự hãnh diện của một cậu học trò. Niềm vui xen lẫn tự hào đang thể hiện rất rõ trên từng khuôn mặt. Thầy và trò trong niềm vui phấn khởi hứa hẹn một năm học đầy và hy vọng. Tiếng trống trường mùa thu đã điểm như vội vã thúc giục chúng tôi học tập thật tốt để tự khẳng định mình. Thâm tâm tôi bất chợt "thành tiếng", từ lúc đó, tôi đã chính thức hòa nhập vào môi trường mới – mái trường Trung học phổ thôngBa Vì thân yêu.

Ngôi trường này – trường Trung học phổ thông Ba Vì không chỉ là nơi tôi – bạn và tất cả chúng ta dừng chân lại ba năm mà còn là nơi để lưu trữ cả tâm hồn lớp lớp thế hệ học trò, nơi cho chúng ta lưu giữ những kỉ niệm đẹp về nó, về những người bạn và thầy cô nơi đây. Dẫu thời gian có ngừng trôi, Trái Đất có đổi vòng quay đi chăng nữa nhưng một khi trái tim con người ta vẫn còn đập thì tôi sẽ không bao giờ quên được kỉ niệm của những ngày này – những ngày đầu bước vào mái trường Trung học phổ thông Ba Vì ngày mát mẻ với những tia nắng ấm của mùa thu êm dịu.

Vũ Lương