Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ về bà của em

Đề bài: về người bà yêu quý của em

Bài làm

Có những buổi trưa hè, ngồi nhớ lại kỷ niệm tuổi thơ, lòng tôi không khỏi nghẹn ngào khi nghĩ về bà nội. Bà là người đã ở cạnh tôi suốt những tháng ngày thơ ấu, bà cùng tôi lớn lên, cùng tôi làm nên biết bao kỷ niệm tươi đẹp. Bà cũng là người mà tôi vô cùng yêu thương và kính trọng.

Bà tôi năm nay đã ngoài tám mươi. Tuy tuổi cao nhưng thật may vì sức khỏe của bà vẫn còn tốt lắm. Làn da nhăn nheo nhưng lại hồng hào cùng với mái tóc trắng trông bà thật đẹp lão. Đôi mắt bà không còn sáng như trước nhưng mỗi khi cười, nó nheo lại trông thật đáng yêu. Bà có hàm răng được nhuộm đen óng. Nó rụng hết chỉ còn vài chiếc răng cửa. Có những lúc, trông bà dễ thương như một đứa trẻ. Tôi luôn luôn rình những khi bà cười để chụp ảnh lưu giữ lại những khoảnh khắc mà tôi cho là tuyệt vời nhất. Với tôi, bà lúc nào cũng thật đẹp.

cam nghi ve ba cua em - Cảm nghĩ về bà của em

Cảm nghĩ về bà

Tôi vẫn còn nhớ như in những tháng ngày của tuổi thơ. Khi tôi còn là một đứa tre nhỏ, bà vẫn hay hát ru tôi ngủ. Bà đung đưa tôi trên chiếc võng rồi cất tiếng hát ru ngọt ngào.

Con cò mà đi ăn đêm

Đậu phỉa cành mềm lộn cổ xuống ao

Ông ơi ông vớt tôi nao

Tôi có lòng nào ông hãy sào măng….

Những lời hát ru trong trẻo, nhẹ nhàng ấy, cho tôi đến giờ tôi vẫn còn nhớ. Từng tiếng võng đung đưa cót két, tiếng quạt nan bà phe phẩy trưa hè đều là những âm thanh thân thuộc mà lâu lắm rồi tôi không được tận hưởng. Bà hay kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích lý thú để rồi dạy cho tôi cách sống, cách làm người. Bà dạy tôi phải có một trái tim ấm áp, một tấm lòng nhân hậu, biết yêu thương và quan tâm tới những người xung quanh. Vì có bà mà tôi lớn lên, trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn luôn được mọi người khen ngợi.

Xem thêm:  Cảm nhận thêm một nét đẹp từ Bác Hồ kính yêu qua văn bản: Đức tính giản dị của Bác Hồ (Tác giả Phạm Văn Đồng)

Ngày bé tôi hay nhổ tóc bạc cho bà để lấy tiền mua quà. Mỗi một sợi bà lại cho tôi năm trăm đồng, tôi thích lắm. Tôi nhổ mấy lần cũng đủ tiền để mua truyện, mua bánh. Dù có một khoản vốn liếng từ việc nhổ tóc bạc cho bà nhưng mỗi lần đi chợ hay đi chơi xa về, bà đều mua bánh kẹo chia cho chị em tôi. Bởi thế nên lúc nào tôi cũng quấn lấy bà không rời nửa bước. Bây giờ, dù không còn thèm kẹo bánh, tôi vẫn muốn nhổ tóc bạc cho bà nhưng mà không được. Tóc bà đã toàn là màu trắng, nếu nhổ chắc chẳng còn sợi nào sống sót. Có nhiều lúc tôi trêu bà, đòi nhổ tóc cho bà, bà không nói gì mà chỉ nở một nụ cười hiền lành, thân thiện.

Bà tôi tuy đã già nhưng vẫn chịu khó và cần mẫn. Bây giờ, đã khá giả hơn, chúng tôi cũng đã lớn, chỉ mog bà được an nhàn nghỉ ngơi nhưng bà không chịu. Bà bảo “Ngồi không một chỗ khó chịu lắm, chân tay lại ngứa ngáy”. Thế là chiều nào bà cũng loay hoay ngoài vườn. Mùa hè bà trồng rau đay, mồng tơi, mùa đông bà lại gieo rau cải, rau xà lách… Lúc nào mảnh vườn nhà tôi cũng xanh rì những luống ra tươi ngon và sạch sẽ. Rau bà trồng thật sự rất quý bởi bây giờ, ngoài thị trường người ta phun thuốc kích thích nhiều lắm, hiếm mà có được rau sạch như rau của bà.

Xem thêm:  Nêu cảm nghĩ của em về cây dừa

Bà là người có tấm lòng nhân hậu và vị tha. Bà yêu thương con cháu vô điều kiện. Những đồ ăn thức uống gì ngon mà người ta biếu tặng bà đều để dành cho chúng tôi. Trong xóm, ai thiếu gì, ai cần gì, nếu bà có bà cũng đều sẵn sàng cho mà không cần họ đáp trả. Bà là một tấm gương mẫu mực của xóm. Ai cũng yêu quý và kính trọng bà.

Bà nội là người mà tôi vô cùng thương yêu. Tôi mong bà mãi khỏe mạnh để sống cùng con cháu lâu hơn nữa. Tôi sẽ cố gắng để luôn làm bà vui vẻ và hạnh phúc bên gia đình.

Seen