Văn 7 Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ của em về người thân yêu nhất

Đề bài: Hãy viết bài văn để nêu của em về người thân yêu nhất

Bài làm 

Mỗi chúng ta đều được sinh ra, lớn lên trong vòng tay của những người thân yêu nhất, có thể nói là , người cha. Có lẽ nếu mẹ là người luôn bên ta, gần gũi với ta nhất, thì người cũng rất quan trọng, nhờ có ta hiểu được cuộc đời, những bước đường của ta cũng được dìu dắt, che chở trong một tình cảm đầy đủ nhất.

Bố luôn là người mạnh mẽ, mang đến cho ta những điều tuyệt vời nhất mà Bố có thể. Tuy ít có được gần bên bố, nhưng ở bố toát lên được vẻ đẹp của sự chất phác, đôn hậu, không nồng nhiệt như tình cảm của Mẹ mà cũng vô cùng sâu sắc khiến ta có thể được. Bố yêu đã mừng như thế nào khi chào đón ta ra đời, bố ôm mẹ, cùng khóc, cùng cưng nựng ta, đón chào ta đến với cuộc đời. Một tình yêu thiêng mà ta chẳng có thể tìm thấy ở đâu cả, một người đàn ông vĩ đại nhất sẵn sàng yêu thương ta vô điều kiện, mang đến cho ta niềm vui, sự ấm áp lan tỏa.

 bố và con gái - Cảm nghĩ của em về người thân yêu nhất

Cảm nghĩ của em về người thân yêu nhất

Đôi bàn tay chai sạn, nét mặt tần tảo đã hằn lên những dấu vết của thời gian, là bao nhiêu gian khổ bố phải chịu đựng, để có được ngày hôm nay, để làm việc để kiếm được ra đồng tiền nuôi sống bản thân, làm trụ cột gia đình. Nụ cười của Bố tuy không đẹp bằng nhưng ở đó là một tình cảm thật nồng nhiệt, tiếng cười hào sảng, ồm ồm thật sự khác biệt mà đáng nhớ.

Tôi tưng được nghe câu đùa rằng “Bố luôn thích con gái hơn con trai?.” Không biết đó có phải là quan niệm dân gian hay không?. Không biết người khác thế nào, nhưng tôi cảm nhận được câu nói đúng từ Bố của mình. Tôi một cô bé con một được lớn lên đủ đầy trong vòng tay , từ nhỏ Bố chăm chút cho tôi, càng lớn hơn tôi càng cảm thấy tình yêu ấy lớn dần thể hiện qua hành động, cử chỉ của Bố, những món quà Bố ưu ái chọn, mua dành tặng tôi trong ngày , tuy không thẩm mỹ lắm như khi Mẹ chọn nhưng tôi hiểu đó là tình cảm chân thành tuyệt vời từ Bố. Từ đôi giày đỏ lâu lắm rồi, Bố đã để ý khi mua cho tôi, đặc biệt nó rất hợp với bộ quần áo đỏ mẹ tặng, đeo lên chân tôi vừa như in, tôi yêu quý nó lắm. Đến lớn hơn một chút, trước ngày hằng năm của cả mẹ và con, Bố gặng hỏi tôi thích gì để mua làm quà, tôi thì chẳng đòi hỏi, Bố cứ mua về tôi cũng nhận, quý trọng nó.

Xem thêm:  Miêu tả loài cây em yêu - Cây bàng

Bố dạy tôi những đức tính tuyệt vời, những bài toán khó, là bao nhiêu lần tôi không vẽ được bản đồ môn lịch sử, mẹ bảo nhẹ tôi ra nhờ Bố, vì Bố tôi là một người kỹ sư cơ khí được mọi người kính trọng, có tài vẽ chính xác và rất tỉ mỉ trong mọi công việc mình làm. Bố còn là người nguyên tắc, ngăn nắp, cẩn thận, tôi học được ở đó là luôn phải cẩn thận, không được xuề xòa, qua loa, bẩn thỉu. Đã có lần, tôi không chịu quét nhà,không phơi quần áo, chưa kịp nấu cơm Bố đi làm về, đã mắng tôi “Con gái con nứa ở nhà, không chịu làm gì cả, cái nhà không chịu quét, để Bố đi làm mệt mỏi về phải cầm chổi quét hộ, xem có ra thể thống gì không?. Bố vừa nói, vừa cầm chổi quét, tôi nhìn dáng người ấy mà thấy xấu hổ vô cùng, trong miệng chỉ ngập ngừng câu “Con ”, Bố là thế tha thứ và bao dung dễ hơn Me vậy!. Nhưng tôi cũng thường đùa với lũ bạn rằng, “Bố mình, một khi đã hiền là ra hiền, một khi đã tức thì thôi rồi!.” Nghiêm khắc và cương quyết, Bố nện cho tôi một trận đau điếng, mặc kệ những lời khuyên răn của Mẹ, Bố cầm ngay cán chổi, que mây đánh vào người tôi bất cứ chỗ nào, để “cho chừa”. Tôi gào thét đến khản cổ, đau, tím người đến mấy hôm, nhưng  giận Bố không nghĩ mình là con gái mà thương, không nghĩ đến người ngoài chỉ chỏ,làm tôi xấu hổ trước mặt bao người,.. tôi vùng vằng chạy lên phòng đóng cửa, khóc lóc,  Bố còn nói vọng lên “Mày thấy mày oan quá à?!. Ai đã làm chuyện này?”. Rồi cũng bao bữa cơm, bỏ dở, ném bát, ném đũa vì chuyện học hành của tôi, của gia đình, sự áp lực tài chính đè nặng lên không khí gia đình trong khoảnh khắc đó.  Tôi tự thấy bế tắc, chẳng biết cuộc đời tuổi thơ tôi rồi sẽ trôi về đâu, khi toàn vết sẹo đau đớn. Nhưng tất cả lỗi này, là do tôi, tôi đã gây ra chúng, vì tôi lười và ngang bướng thì đáng bị như vậy, thật sự nếu như không có Bố tôi chắc không thể trưởng thành hơn như bây giờ, không thể được có được ngày hôm nay.

Xem thêm:  Soạn văn bài: Văn bản thông báo

Bố tôi còn là người nấu ăn rất ngon, có thể nói ngang thậm chí hơn cả Mẹ, những món đó nuôi dưỡng niềm đam mê nấu ăn trong tôi,dạy tôi cách nấu từ món đơn giản nhất, cách cắt, thái thế nào cho đúng, cho nhanh, làm cho bữa ăn đa dạng, phong phú. Bố trầm tính, nhưng rất hào phóng.  Bố tôi thường cùng tôi đi chùa ngày mùng một, đưa tôi đi mọi nơi thăm ông bà và dặn dù có thế nào cũng vẫn phải nhớ đến cội nguồn tổ tiên với niềm kính trọng, dạy con gái phải biết giao lưu, đừng chỉ ru rú ở trong nhà, tôi thấy rất đúng, nhưng vẫn chưa sửa được. Bên Bố tôi luôn cảm thấy mình bị tự ti, bé bỏng nhiều lắm, lắm tật.

Bố tự lập từ rất nhỏ, như lời bà nội nói, điều đó làm tôi khá tự hào, để phấn đấu , thay đổi. Bố còn có một đam mê thể thao ngoài công việc ra còn có đá bóng, dù cả nhà toàn đàn bà con gái, chẳng biết gì về bóng đá, cũng phải ngồi cổ vũ cùng, biết đội này thắng, đội kia thắng rồi. Để rồi những mùa đá bóng, tôi càng nhớ Bố da diết, sẽ chẳng còn được thấy Bố trước màn hình tivi hằng đêm, để cổ vũ để hô hào….

Vì đến giờ phút này, bóng dáng Bố đã không còn trên đời bên mẹ con tôi nữa, cứ nhắc đến tôi càng thêm tổn thương, nước mắt cứ trực trào ra, tôi đau, Mẹ còn đau gấp nghìn lần. Trong nỗi đau tràn ngập cõi lòng, tôi ước thời gian quay trở lại để tôi có thể chuộc lỗi với những người mà tôi yêu thương và chắc chắn rằng khi đó, dù không thể giữ mãi bố trên đời, tôi cũng có thể làm cho bố ấm áp trong cuộc hành trình đi vào cõi vĩnh hằng. Tôi luôn cảm thấy mình ỷ lại vào bố quá nhiều, càng nhớ Bố tôi chưa biết chấp nhận sự thực này như thế nào nữa, khoảnh khắc ấy tim tôi như quặn thắt lại trước sự ra đi bất ngờ của người đáng kính nhất cuộc đời. Thực sự nhớ bố vì của bố, vì những gì bố đã nói, vì những gì bố đã làm và ảnh hưởng tích cực đối với tôi. Những "di sản" bố để lại cho tôi là một báu vật vô giá không thể nào mua được bằng tiền…

Xem thêm:  Soạn văn bài: Tập làm văn: Luyện tập tả cảnh

Tôi biết rằng Bố vẫn luôn sống trong ký ức tôi, trọn vẹn trong trái tim tôi, sẽ mãi vẹn nguyên và đẹp, con luôn cầu chúc cho Bố được bình an, trải qua một đời vất vả, bố xứng đáng được giấc ngủ an lành, dù muộn màng nhưng tôi biết trong tâm khảm của tôi luôn muốn được nói “Con mãi tự hào về Bố, cảm ơn Bố thật nhiều đã đến bên cuộc đời con, làm tuổi thơ, cuộc đời con thêm đẹp”.

Hồng Ngân