Văn mẫu lớp 7

Cảm nghĩ của em về người thân yêu

Đề bài: Hãy nêu của em về người thân yêu bằng một bài văn ngắn

Bài làm 

Cả cuộc đời ta, có lẽ bên cạnh mẹ cha, còn có những người thân yêu khác, có lẽ phải nhắc đến người chắc hẳn vẫn in hằn trong tâm trí chúng ta, những ấy thực sự đã để lại trong tôi ấn tượng sâu đậm, làm đẹp thêm, sống dậy bao khoảnh khắc tuổi thơ ngọt ngào.

Bà nội của tôi, dù đã ngoài 70 tuổi, vẫn khá nhanh nhẹn, rảo hoạt trong các hoạt động thường ngày. Tóc bà không bạc phơ như Bà tiên, nhưng có lẽ mái tóc hoa râm ấy sẽ đến lúc dần bạc trắng đi theo tuổi tác, bàn tay không còn mềm mại mà thay vào đó là nét tần tảo, gầy guộc vì sương gió cuộc đời, nhắc đến đôi bàn tay kì diệu hình như có thể vì con vì cháu làm được mọi thứ trên đời. Khuôn mặt xuân thì đã thế chỗ bằng những nét đồi mồi, nhưng Bà của tôi vẫn đẹp vì có những nét đẹp khuôn mũi cao ráo, khuôn miệng tươi xinh, răng trắng, mỗi lời nói thốt ra từ nhẹ nhàng đến trách mắng đều thật đi sâu vào lòng người.

cam nghi cua em ve ba - Cảm nghĩ của em về người thân yêu 

Cảm nghĩ của em về người thân yêu

Vì trước đây từng là một y tá, mỗi khi cả nhà có bất kỳ có triệu chứng vấn đề về sức khỏe, bà tháo vát, tư vấn thuốc, tận tình chăm sóc như với bệnh nhân ngày trước. Một người phụ nữ tảo tần,sớm hôm lo phục vụ cho chồng con, rồi lại công việc bận bịu, vẫn được nhiều đồng nghiệp đánh giá cao mỗi khi nhắc về.

Xem thêm:  Bình luận về sức thuyết phục của bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hồ Chí Minh

Còn tôi một cô bé, tuy không được lớn lên nhiều bên Bà, nhưng đã có quãng được tiếp xúc, để hiểu bà hơn. Từ trong lúc gia đình khó khăn nhất và từ lúc còn mới lọt lòng, tôi đã được tình yêu thương của hai người bà quý giá. Nhưng chẳng thể sống bên Bà Ngoại lâu, kí ức về Bà Ngoại chỉ còn là khi tôi đã lớn, ngày càng mờ dần đi, Bà đã ra đi tôi chỉ biết tiếc nuối. Nhưng tôi cảm ơn cuộc đời rằng vẫn còn bà Nội, để chia sẻ, thấu hiểu Bà, tôi càng thêm phục Bà vì những thành tích Bà đã có trong quá khứ, những công sức của Bà với gia đình. Bà chăm sóc tôi, thay cha mẹ tôi để chạy đi kiếm kinh tế để nuôi gia đình, nuôi tôi.

Khoảng thời gian đấy có lẽ vô tư và đẹp nhất, tôi còn nhớ Bà lúc đó đã nghỉ hưu, lo lắng cho tôi từng bữa ăn đến giấc ngủ, một tay cầm quạt cho tôi, một tay làm nốt công việc dang dở, làn gió mát lành du dương trong câu ca dao bà hay hát, làm nó tự thấm vào tôi tự bao giờ, làm tôi nhớ đến giờ. Lớn lên dần một chút, Bà dạy tôi làm những công việc vặt trong nhà, phụ giúp bà quét sân,… để mỗi tối bà ôm anh em tôi vào lòng để kể chuyện cổ tích của dân tộc. Bà thật là kì diệu, đến như một thiên thần, với vốn kiến thức phong phú trên mọi lĩnh vực, và giàu tình cảm, tâm lý. Tôi còn nhớ, những lần nhổ tóc bạc, nơi suối tóc kia, không biết bao lần tôi đòi bà tiền với lời đề nghị ngớ ngẩn “mỗi sợi tóc là 500 đồng, bà nhé!”. Câu nói ngây thơ, mà cũng đủ để khiến bà vui vẻ gật đầu. Bà cũng là một người đại diện cho sự khoan dung và tha thứ cao cả, đại diện cho người phụ nữ Việt Nam, mỗi lần tôi làm sai, bà chỉ nhẹ nhàng sâu sắc nhắc nhở, không quở trách đòn roi, nhưng tôi thấm lắm. Mỗi bài học, sẽ là một câu chuyện giúp tôi trưởng thành hơn.

Xem thêm:  Văn biểu cảm về sự vật, con người - Cách yêu thương và bày tỏ tình yêu thương

Rồi quãng thời gian đẹp nào cũng tạm thời có lúc lìa xa, khi đó tôi trở lại đón, tôi về nơi phồn hoa đô thị. Bà không chỉ tiếc, không chỉ thương, gói ghém đồ đạc cho mang đi, dặn dò các kiểu “ăn nhiều vào nhé, còi của Bà”, phải nghe lời cha mẹ, cố gắng học hành, nào là không được học đòi chúng bạn ăn chơi trác táng, đi sớm về khuya, nào là phải ăn uống đầy đủ, đi ngủ đúng giờ,…Và cuối cùng sau bao bịn rịn, tôi cũng phải cất bước đi, lời nói của Bà làm tôi yên tâm: “ mạnh giỏi nghe con, khi nào nghỉ hè thì về thăm Bà”…Vậy nên, trong tôi dù có chia xa nhưng tôi vẫn nuôi hy vọng đến kỳ nghỉ hè, hứa hẹn bao nhiêu điều tôi có thể làm cùng Bà nội, các anh chị em của mình.

Kì nghỉ hè, đó đẹp như tôi mong đợi, sau bao mong đợi tôi gặp bà, bà yêu thương trìu mến tôi như bao lần, vừa mắng yêu, xoa đầu, có quà bánh gì ngon Bà cũng cho tôi ăn, rồi hỏi tôi tình hình của tôi như thế nào, trước cả khi tôi hỏi: “Bà có khỏe không, Bà có bận lắm không?…”  rồi bao lần đi vớt cua, tắm sông, phụ giúp đi bẻ ngô,… Để nhiều lúc, ngồi nghĩ lại, tôi phải thốt lên “Ôi. tại sao có thể có “tuổi thơ dữ dội” đến thế. Và rồi thoáng chốc, tôi cũng lớn lên, sau bao nhiêu sự chăm sóc, dưỡng dục cua người cha mẹ, và trong đó có Bà, Bà đã nuôi dưỡng trong tôi cái khát vọng để trở thành người thầy thuốc trẻ, một nghề cao quý, để giúp mình, giúp Bà, giúp mọi người xung quanh bằng cái lương tâm, kiến thức chân chính của mình.

Xem thêm:  Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Nhờ Bà mà cuộc đời tuổi thơ tôi thêm ý nghĩa, Bà đã dạy tôi bao nhiêu lẽ phải trên đời, tôi luôn trân trọng bà, cảm ơn Bà, càng thôi thúc tôi phải cố gắng nỗ lực học tập để bà tự hào về tôi. Giờ đây, có một câu tôi rất muốn nói trước khi quá muộn: “ Cháu yêu Bà nhiều lắm, cháu mãi là cô cháu gái bé nhỏ của Bà”.

Hồng Ngân