Văn 7 Văn mẫu lớp 7

Biểu cảm về cây phượng

Đề bài: Anh/chị hãy viết một bài về cây phượng gắn liền với

Bài làm

Có một loài cây mà tôi yêu đến lạ. Chẳng được cắm vào bình để khoe sắc, để được nâng niu; cũng chẳng cho đời hương thơm ngào ngạt đến mê say, loài cây ấy hiến dâng theo cái lẽ cho đi tất cả và rồi cứ suốt đời cho đi như vậy chỉ để nhận lại cái tên: “Hoa học trò” – Hoa Phượng đỏ, loài cây tôi yêu.

Nhìn từ xa cây phượng toả ra những tán lá xum xuê xanh ngắt giống như một cái dù khổng lồ che mưa che nắng. Những chiếc rễ ngoằn ngoèo trồi lên mặt đất. Rồi sự sống được truyền đi từ những chiếc rễ đó, những thân phượng tô và sần sùi cứ lớn dần theo . Có thân cây người ôm không xuể. Trên những thân cây ấy. những chiếc lá bé tí kết thành những tán lá rộng.

Tôi yêu cây phượng bởi màu non xanh tươi trẻ của những chiếc lá mềm mại, những cọng lá dài, có những dây lá mọc ngang, cứ mỗi giây là biết bao nhiêu lá xanh lả lướt bay trong gió. Hương lá phượng hăng hắt tỏa vào trong gió xuân, một hương vị đặc trưng, lá phượng màu xanh khoác lên đất trời một màu xanh mướt mát, về, phượng ngắt từng chiếc lá vàng thả vào trong gió bay bay rồi rơi xuống , như nắng đong thành từng giọt rớt xuống sân trường. Rồi khi phượng tàn, kết thành quả tạo nên những chiếc lược khổng lồ màu xanh đung đưa trong gió.

Xem thêm:  Suy nghĩ của em về ca dao, dân ca Việt Nam

cay phuong - Biểu cảm về cây phượng

Biểu cảm về cây phượng

Tôi yêu hoa phượng. Hoa phượng không đẹp rực rỡ như , cũng không mang vẻ đẹp tao nhã như hoa thủy tiên. Nó mang một màu đỏ thắm rất đỗi bình dị và không có mùi thơm như những loài hoa khác. Nhưng tôi lại yêu cái nét đẹp giản dị mà đầy ý nghĩa của nó.

Mỗi khi hạ sang, cái màu đỏ thắm ấy lại tô điểm cho một góc trời thêm đẹp, cho sắc hạ thêm tươi. Màu hoa mang lại sự khỏe khoắn, năng động và nồng nhiệt như hôm nay. Hoa phượng người bạn vô cùng thân thiết với lứa tuổi học trò. Người bạn ấy chính là nơi để chúng ta gửi gắm biết bao đẹp thời đi học dưới yêu dấu.

Còn nhớ những ngày đầu mùa hạ, tôi cùng lũ bạn than đi nhặt cánh phượng rơi trên sân trường, kết lại thành chiếc vòng lớn, vừa kết vừ trò chuyện với nhau dưới gốc cây phượng già thật là vui. Rồi nhớ những buổi chiều tan học, cả bọn rủ nhau đi tìm nhụy phượng để chọi gà, cứ có người thắng cuộc là cả bọn reo ầm cả lên. Những lúc như thế, phượng nhẹ nhành đu đưa trong gió như muốn tham gia vào cuộc vui của chúng tôi. Những ngày còn đi học vui là vậy.

Nhưng đến nghỉ hè, cứ mỗi lần qua trường, tôi lại thấy trong lòng nôn nao khó tả. Sân trường vắng lặng, tiếng lá xào xạc, chỉ có mình phượng cùng với mấy anh bàng ở chung quanh vẫn khoe sắc dưới nắng hè. Hình như thiếu bóng dáng của các bạn , trông phượng đứng lặng im, trâm ngâm, . Có lẽ phượng buồn đấy! Tôi cũng cảm thấy buồn cho phượng biết bao. Các bạn à! Mùa hạ đặc biệt như vậy đấy. Nó đem lại cho ta những , cảm xúc tự nhiên mà ít khi ta có được. Ôi! Tôi yêu phượng, yêu màu hoa đỏ thắm ấy xiết bao.

Xem thêm:  Cảm nhận của em về bài thơ Cảnh Khuya của Hồ Chí Minh

Tuổi học trò đi qua màu hoa phượng đỏ luôn ghi dấu một nỗi nhớ mênh mang hoa phương đỏ ơi nơi sân trường ta nhớ vô cùng nét đẹp ngây thơ một thời áo trắng, ta thương đến nao lòng các lặng lẻ hy sinh dạy dỗ cho ta nên người vì lẽ đó mà tôi yêu cây phượng như yêu chính tuổi học trò của mình. Nếu được, xin hãy một lần về bên góc phượng cũ để được ùa vào lòng như những đứa con ngây dại, khóc cho nhau và thương nhau nhiều hơn, tưới mát góc phượng già bằng nước mắt và bằng tất cả lòng tri ân, tôi của tương lai à!

Trần Báu