Văn mẫu lớp 6

Biểu cảm về cây bàng

Đề bài: Viết bài về cây bàng

Bài làm

Tuổi thơ của chúng ta ai cũng có những tươi đẹp mà dù đi hết đời có lẽ cũng chẳng thể quên. Với tôi, cây bàng không chỉ là một loài cây đơn thuần mà nó còn là người bạn gắn  bó suốt những năm tháng sống bên cạnh bà nội và những người bạn tuổi thơ.

Cổng nhà nội tôi có một cây bàng khá to. Tôi không biết cây bàng ấy có từ bao lâu nhưng từ những ngày còn bé, bàng đã đứng đó vươn mình xanh tốt. Nghe nội kể thì cây bàng được ông nội trồng cách đây gần hai chục năm. Vì là một cây cổ thụ nên thân nó rất to, tán rộng xum xuê che mát cả cái ngõ mà bà và tôi vẫn hay ra đó ngồi hóng mát mỗi buổi chiều mùa hè. Cây bàng ấy là kỉ niệm mà ông nội để lại nên dù có xây lại cổng mới, bà vẫn không cho ai chặt nó.

Cây bàng là một loài cây lấy bóng mát. Thân nó to hơn cây bưởi, nhưng lại bé hơn mà chúng ta vẫn hay thấy ở góc sân trường. Lá bàng màu xanh đậm, to như nhưngx chiếc quạt giấy. Tôi vẫn hay lấy nó làm chiếc quạt tay để phe phẩy vào những ngày nắng nóng. Những chiếc lá đan xen nhau, cùng nhau tạo thành một tán rộng che mát cho . Có những cây bàng, cành của chúng xếp thành tầng trông thật đẹp. Chúng xếp thành vóng tròn quanh thân cây, hết tằng này lại xếp thành tầng khác. Mỗi tầng cách nhau khoảng hơn một mét tùy cây. Khoảng cách ấy đủ để chúng tỏi trèo lên tầng dưới và với tay được lên tầng trên nên chẳng bao giờ sợ ngã.

Xem thêm:  Em đã từng gặp ông Tiên trong những truyện cổ dân gian, hãy miêu tả lại hình ảnh ông Tiên theo trí tưởng tượng của mình

bieu cam ve cay bang - Biểu cảm về cây bàng

Biểu cảm về cây bàng

Bảng là cây bóng mát nhưng nó lại mang đến cho đám trẻ con chúng tôi một loại trái với mùi vị khá đặc biệt. Tôi sẽ chẳng thể nào quên được cái vị đặc biệt ấy của trái bàng. Những buổi trưa, chúng tôi thường hay trốn ba mẹ để không phải ngủ rồi ý ới gọi nhau ra gốc bàng “đánh chén”. Trái bàng khi còn non có một màu xanh thẫm. Khi chín, nó chuyển sang màu vàng trông thật thích mắt. Chúng tôi vẫn hay lấy trái bàng để ăn. Phần thịt bên ngoài hơi chút nhưng lại có vị chát. Nó khá đặc biết mà tôi không biết dùng từ gì để có thể lột tả được hết hương vị ấy. Ăn hết phần thịt bên ngoài, chúng tôi lấy một viên gạch để đập nát cái hột bên trong. Bóc phần vỏ cứng ra là một viên “óc bàng” màu trắng ăn rất bùi. Dù không quá ngon và cũng chẳng có chất dinh dưỡng gì nhưng đám trẻ con ai cũng thích thú với món ăn dân giã và dễ kiếm này. Cây bàng, cũng từ nó mà trở nên thân thiết hơn với tuổi thơ của mỗi người.

Cây bàng trước cổng nhà nội tôi đã chứng kiển biết bao kỉ niệm đẹp đẽ của hai bà cháu. Những buổi chiều đến, tôi lại lấy mảnh chiếu cói ra trải dưới gốc bàng để ngồi hóng mát. Tôi nằm tựa đầu lân chân bà, nghe bà kể những câu chuyện cổ tích lí thú. Bà còn kể cho tôi nghe những kỉ niệm tuổi tơ của bà, kể về tình yêu của ông với bà và kể cho tôi nghe những ngày mà ba mẹ tôi còn bé. Những câu chuyện ấy thu hút và mê đắm tôi. Vừa nghe bà kể chuyện, vừa ngước lên nhìn tán bàng. Những chiếc lá xếp dày đặc, um tùm và xanh mát. Thỉnh thoảng có những kẽ hở và tôi nhìn qua đó để thấy được khoảng trời xanh tuyệt đẹp vào những ngày hè. Tôi đã lướn lên như thế trong vòng tay che chở và tình yêu thương của bà nội. Và cây bàng ở trước cổng luôn đứng đó nhìn tôi lớn lên, dõi theo và gắn bó suốt những năm tháng tuổi thơ yên bình, tươi đẹp.

Xem thêm:  Cảm nghĩ về bài Cảnh khuya

Cây bàng, có lẽ không quá thân thuộc với nhiều người bởi nó không phổ biến lắm. Thế nhưng với tôi, cây bàng như một người bạn thân thiết. Nó gắn bó với tuổi thơ, với những người bạn và đặc biệt là cây bàng là minh chững cho tình cảm bà cháu cao cả, thiêng liêng.

Seen

Từ khóa tìm kiếm: